Chương 17: Thiên Phú
Editor: Yuki
Beta: Ciedyy
-------
Lộc Dư An dừng bước, nhìn về phía ông cụ.
Ông cụ đang nhìn chằm chằm ông chủ, cho nên không chú ý động tĩnh bên này.
Ông chủ chỉ lo bán tranh, đầu cũng không ngẩng lên thuận miệng nói: "Lý Nguyệt Phùng? Nghe quen quen hình như tôi từng nghe nói qua..."
"Cách đây không lâu con cháu nhà tôi đã mua bức
Ông chủ lập tức nhớ tới chuyện kia.
Người mua bức tranh
Ông lấy tiền thì làm việc, đi khắp nơi hỏi về người đó, thế nhưng nhân viên phụ trách thu tranh năm đó ở Chiếu Đức Trai đều đã qua đời, người biết Lý Nguyệt Phùng cũng không nhiều, lăn qua lộn lại cũng chỉ tìm được một người làm đã từng gặp Lý Nguyệt Phùng vài lần, ông chủ chỉ cho rằng ông cụ là thích tranh của Lý Nguyệt Phùng, cho nên muốn tìm hiểu tình huống của họa sĩ.
Ông vội vàng gọi nhân viên lại đây.
Nhân viên kia vò đầu nói: "Tôi cũng là đi theo thầy gặp qua ông Lý vài lần, nếu không phải
Anh ta dừng lại, ngẫm lại ký ức rồi nói: "ông Lý ấy à, ông ta tính tình kỳ quái, không thích nói chuyện với người khác, thân thể cũng không được tốt, mắt của ông mỗi năm lại trở nên mờ hơn"
Ông cụ run rẩy nói: " Cậu nói mắt ông ấy không nhìn thấy?"
Nhân viên thổn thức nói: "Đúng vậy, haizz cuộc đời của ông cụ rất đáng thương, một người già sống khổ không nơi nương tựa, tranh cũng không có người mua, mấy năm trước tôi thấy ông ta một mình đẩy xe ở cửa tàu điện ngầm và sân bóng rổ bán tạp hoá, hai năm nay không thấy nữa, cũng không biết hiện tại thế nào."
"Không thể nào!" Ông lão gần như phản bác lại ngay lập tức, lão không thể nào tin được những gì cậu nhân viên kia nói.
Đại đệ tử và cháu ngoại chưa bao giờ nói qua những chuyện này.
Trong sư môn ông yêu thương nhất là tiểu sư đệ, trong thế hệ này là người có năng khiếu xuất chúng nhất, làm sao có thể khốn khổ đến như vậy?
Sao lại tình nguyện ra nông nỗi đó cũng không chịu về nhà chứ!!
Tiểu sư đệ so với ông kém gần 20 tuổi, mặc dù nói là sư đệ, nhưng do một tay ông nuôi lớn, được ông xem như đứa con của mình.
Tiểu sư đệ tức giận rời đi bao nhiêu năm, ông liền nóng ruột nóng gan bấy nhiêu năm. Trời nam biển bắc, chỉ cần có tin tức của sư đệ ông liền lập tức đi tới.
Mỗi khi nhớ đến sư đệ, ông luôn nghĩ sư đệ dựa vào thiên phú tài hoa, tất nhiên cuộc sống sẽ không quá kém, chỉ có như vậy, ban đêm ông mới có thể miễn cưỡng ngủ được.
Bình luận
Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Không quảng cáo làm phiền
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Kho truyện phong phú, luôn mới
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Tìm truyện đúng gu cực nhanh
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Miễn phí 100%, mở là đọc
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?