Tiếng pháo liên hồi vang vọng khắp thị trấn Sangin, kéo dài suốt 5 ngày 4 đêm.
Rạng sáng ngày thứ năm, quân đội Mỹ và quân chính phủ Afghanistan đồng loạt rút quân, chính thức chấm dứt cuộc đột kích kéo dài 10 ngày vào Sangin.
Ngay đêm rút quân, Chu Dần Khôn nhận được điện thoại của Mansour, thông báo rằng ông ta và Yaqoob đã đến trước cổng căn cứ chính của Helmand. Còn mang theo một hộp quà tinh xảo màu đen.
"Rạng sáng người Mỹ đã dẫn quân chính phủ rút khỏi Sangin, chúng tôi bận rộn thu dọn tàn cuộc, không có thời gian chuẩn bị quà chu đáo, mong ngài Chu đừng chê."
Mansour vừa cười vừa mở hộp quà ra, đẩy đến trước mặt người đàn ông.
Bên trong lặng lẽ đặt một điếu xì gà.
Xì gà vốn không phải là thứ hiếm lạ gì, nhưng nếu là xì gà hoàng gia Gurkha thì lại là chuyện khác. Loại xì gà này được sản xuất giới hạn theo từng điếu, nguyên liệu là loại thuốc lá Himalaya cực kỳ quý hiếm, sau khi chế tác thành xì gà còn được bơm thêm rượu Remy Martin Cognac Black Pearl Louis XIII, giấy gói bên ngoài làm bằng vàng lá nguyên chất, vòng quấn xì gà được đính viên kim cương 5 carat, giá mỗi điếu lên tới 1,36 triệu đô la Mỹ*.
*1,36 triệu đô la: 35.183.120.440 VNĐ (35 tỷ).
Miệng nói không chuẩn bị kỹ, thực tế lại rất dụng tâm.
Đặc biệt là vào thời điểm Mỹ sắp tăng quân, chi phí quân sự chắc chắn sẽ tăng gấp đôi, điều này càng thể hiện rõ thành ý.
Chu Dần Khôn nhìn món quà: "Ý gì?"
"Đa tạ ngài Chu đã hai lần nhắc nhở. Một lần giúp chúng tôi phát hiện mâu thuẫn giữa quân đội Mỹ và quân chính phủ, một lần giúp chúng tôi bắn rơi máy bay ném bom của Mỹ."
Yaqoob nói: "Ngài Chu không cần phải từ chối, đạn tiêu chuẩn NATO 5.56mm, cộng thêm việc nắm rõ động thái máy bay ném bom của Mỹ, nhìn khắp Afghanistan, ngoài ngài Chu ra thì còn ai có thể làm được? Chú Mansour và tôi đại diện cho toàn bộ Taliban đến đây cảm tạ."
Người đàn ông cười nhưng không nói, không tiếp lời.
Thấy anh lại quay về thái độ ban đầu, hai chú cháu nhìn nhau. Lần này Mansour không vòng vo nữa mà nói thẳng: "Trước đây muốn ngài Chu trở thành đồng minh của chúng tôi, thái độ của ngài Chu đã được trưởng lão Sude thay mặt chuyển lời. Đứng trên lập trường của ngài Chu, không nhúng tay vào vũng nước đục quả thực là lựa chọn hợp lý nhất, chúng tôi hoàn toàn tôn trọng quyết định của ngài."
"Nhưng." Ông ta nhìn thẳng vào mắt Chu Dần Khôn: "Nếu thực sự có cơ hội giáng một đòn mạnh vào quân đội Mỹ, tôi nghĩ ngài Chu cũng sẽ không nhịn được mà ra tay, có đúng không? Nếu không thì trận chiến Sangin lần này chúng tôi đã không thắng lợi dễ dàng như vậy."
"Ý ông là sao?" Người đàn ông rít một hơi thuốc, đầy hứng thú.
Mansour nói thẳng: "Năm nước liên hợp truy nã ngài Chu, Mỹ đã đóng góp không ít công sức."
Chu Dần Khôn bật cười.
"Tôi vốn không phải là người hay ghi thù, chuyện cũ cũng đã bỏ qua từ lâu rồi. Hiện tại hàng của tôi đi theo đường hàng không của quân đội Mỹ, chỉ vì chút ân oán cũ mà đập vỡ chén cơm của mình có đáng không chứ?"
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?