🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [201-372] Đỉnh Cấp Tên Côn Đồ – Chu Phù Yêu

[201-372] Đỉnh Cấp Tên Côn Đồ – Chu Phù Yêu


Chương 359: Năm mới

Từ phòng sinh hoạt đi ra, rẽ phải là ban công sân vườn.

Điện thoại vừa kết nối, đầu dây bên kia đã reo lên đầy phấn khích: "Chúc mừng năm mới Hạ Hạ!"

Giọng nói tràn đầy năng lượng khiến tâm trạng người ta cũng vui lây, Hạ Hạ vui vẻ trả lời: "Chúc mừng năm mới Lai Á, chân cậu sao rồi?"

"Yên tâm, chân tớ khỏi lâu rồi! Mới hai tuần đã lành hẳn." Lai Á chống cằm nói: "Haiz, giờ tớ chỉ mong mau mau về Anh khai giảng thôi, ở nhà ngày nào cũng bị mắng. Này Hạ, hình như cậu sắp khai giảng rồi đúng không?"

"Ừ." Hạ Hạ nói: "Trường tớ nghỉ đông ngắn lắm, còn chưa đến một tháng, đâu đó mười mấy ngày nữa là khai giảng rồi. Nhưng mà bọn tớ nghỉ hè dài, gần 3 tháng cơ."

"Thật á?" Lai Á hào hứng nói: "Vậy thì chuyến du lịch mà bọn mình nói trước đó cứ để đến hè rồi đi, đến lúc đó tìm một hòn đảo xinh đẹp phơi nắng."

Lời còn chưa dứt, cửa phòng bên đầu dây Lai Á bị mở ra. Hạ Hạ nghe thấy một tràng đối thoại.

Nhà Lai Á tổ chức tiệc mừng năm mới, mẹ cô ấy bảo cô ấy xuống chào khách. Lai Á từ chối, mẹ cô ấy nói lát nữa đợi ba cô ấy lên thì ông ấy sẽ đánh cho, đến lúc đó ông nội cũng không cản được.

Lai Á sợ ba nhất, đành phải chịu thua, nói vào điện thoại: "Hạ Hạ, cậu nghe thấy hết rồi đấy, tớ phải xuống một lát."

"Ừ, vậy lát nữa nói chuyện tiếp." Hạ Hạ dịu dàng đáp lời.

Điện thoại ngắt kết nối, xung quanh cũng trở nên yên tĩnh. Hạ Hạ ngồi một mình trên ghế dài ở ban công, phía sau lưng là phòng sinh hoạt đang vọng lại tiếng cười nói náo nhiệt.

Đèn ở ban công không bật, đặc biệt yên tĩnh và tối tăm. Cô ngước đầu lên nhìn bầu trời đêm, không hiểu sao hôm nay trời lại tối đen như vậy, một ngôi sao cũng không có.

Ba, mẹ, ông nội.

Những tiếng gọi này, cô đã rất lâu rồi không gọi ra.

Bao gồm cả bà ngoại, ký ức về khuôn mặt và giọng nói của họ, không biết từ khi nào đã dần trở nên mơ hồ. Thời gian có lẽ thật sự là liều thuốc chữa lành, nó có thể lặng lẽ khiến người ta quên đi những con người và sự việc đã từng xảy ra, rồi từ đó xoa dịu đi nỗi đau.

Nhưng tại sao, những điều không muốn quên lại dần phai nhạt, còn những điều thực sự muốn quên thì...

"Ong ong..." Điện thoại rung, màn hình sáng lên.

Hạ Hạ cúi đầu, nhìn thấy một dãy số điện thoại Pháp. Cô khựng lại một chút, mở tin nhắn ra.

Là một tấm ảnh, trong ảnh là một bé gái khoảng bốn năm tuổi. Xung quanh rất tối, bé gái tò mò nhìn vào ống kính, dường như đang chạy, trên đầu đội một chiếc bờm tóc bằng nhựa. Mặc dù ăn mặc cũ kỹ, nhưng đôi mắt lại sáng ngời, đang tò mò vui vẻ cười với ống kính, Hạ Hạ cũng bất giác mỉm cười theo.

Ngay sau đó điện thoại đổ chuông, có người gọi đến.

Hạ Hạ thoáng giật mình.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...