Thoáng cái đã đến đêm giao thừa.
Đồ trang trí Giáng Sinh trong sảnh ký túc xá vẫn chưa được tháo xuống. Hôm nay đường phố kẹt xe, lúc Hạ Hạ đến thì trong tòa nhà đã vắng tanh, mọi người có lẽ đã lên phòng sinh hoạt trên tầng.
Hạ Hạ đi đến hộp thư sinh viên trước, lần trước về quên kiểm tra, kỳ nghỉ đông bắt đầu chưa đến một tháng mà hộp thư đã đầy ắp. Cô vừa lật xem những lá thư dày cộp vừa bước vào thang máy, bên trong phần lớn vẫn là tờ rơi quảng cáo các hoạt động trong khuôn viên trường dịp nghỉ đông. Ra khỏi thang máy, lật đến cuối cùng, cô phát hiện còn một lá thư đến từ nước ngoài.
Trên phong bì in tên người gửi: Hội Cứu trợ Trẻ em Quốc tế - Văn phòng Từ thiện Chiến tranh.
Hạ Hạ mở cửa phòng ký túc xá, đặt đồ lên bàn, ngồi xuống mở bì thư ra cẩn thận đọc.
Ban đầu cô chỉ nhận phần tài sản mẹ để lại, tám mươi triệu đô la Mỹ trong chiếc thẻ đen kia và lợi nhuận đầu tư sau này, cô đều ủy thác cho chính phủ xử lý. Chính phủ theo nguyện vọng của cô, chia số tiền thành hai phần, một phần dùng cho từ thiện trong nước, phần còn lại dùng để giúp đỡ phụ nữ và trẻ em ở các quốc gia khác.
*80.000.000 đô la Mỹ: 2.067.000.000.000 VNĐ.
Nhờ sự ổn định và bình yên trong nước, phần quyên góp trong nước chủ yếu được dùng để cải thiện đời sống, y tế và điều kiện học tập cho trẻ em vùng núi. Còn phần quyên góp ra nước ngoài chủ yếu được dùng để giúp đỡ phụ nữ và trẻ em ở các vùng chiến tranh, thông qua tổ chức từ thiện quốc tế mang tên "Hội Cứu trợ Trẻ em" này.
Trong phong bì là bảng thống kê chi tiết tiền quyên góp quý bốn, trên đó ghi rõ những nơi nhận quyên góp chính. Bên trong còn có vài tấm ảnh, Hạ Hạ đổ ra xem, tấm đầu tiên đã khiến lòng cô thắt lại.
Trong ảnh, những đứa trẻ tị nạn đang xếp hàng nhận nước và thực phẩm, bên cạnh là những đứa bé sơ sinh trên trán dán miếng hạ sốt, nép vào lòng mẹ được bác sĩ điều trị. Phía sau những đứa trẻ là những túp lều tạm bợ dựng bằng vải rách và nhựa, khi thời tiết tốt thì còn có thể miễn cưỡng ở được, nhưng một khi gió mưa tuyết rơi, thì ngay cả nhu cầu sống cơ bản cũng không được đảm bảo.
Đây mới chỉ là tình hình ở những khu vực không có chiến tranh. Những đứa trẻ sống ở vùng chiến sự phải sống trong những bức tường đổ nát sau các cuộc pháo kích, không có nước, không có thức ăn, và không nhận được bất kỳ sự cứu trợ nào.
Nhìn vào những ánh mắt vừa sợ hãi vừa mong đợi của những đứa trẻ trong ảnh, Hạ Hạ không khỏi thở dài.
Phía dưới đống ảnh còn một tờ giấy được gấp lại, Hạ Hạ mở ra, là một bức tranh trẻ em vẽ. Chắc là dùng giấy bút được quyên góp, trên đó vẽ những ngôi nhà, cây cối, mặt trời không theo quy chuẩn, còn có những đứa trẻ nắm tay nhau cười đùa trong vườn hoa.
Dù không viết ra, nhưng Hạ Hạ biết, đây chính là mái nhà mà những đứa trẻ hằng mong ước. Cô chăm chú nhìn, phát hiện ở góc dưới bên trái còn viết nguệch ngoạc hai chữ Hán—
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?