Ba ngày sau, Kandahar, Afghanistan.
Chiếc Hummer quân sự tiến vào một ngôi làng tên Hotak vào lúc gần chạng vạng, ngay lập tức gây ra sự cảnh giác cho những người đàn ông trong làng. Những ngôi nhà đất thấp bé san sát nhau, dường như vì quanh năm đều chìm trong cát bụi nên người dân ở đây có làn da nâu sạm, ngay cả bộ lông cừu buộc trên cây cũng chuyển sang màu vàng nhạt.
Những đứa trẻ ăn mặc rách rưới ôm những con gà gầy guộc, đôi mắt đen láy tò mò xen lẫn cảnh giác nhìn những vị khách không mời mà đến bước xuống xe.
Vừa xuống xe Chu Dần Khôn đã nghe thấy một loạt tiếng gà kêu, anh mất kiên nhẫn quay đầu nhìn qua, thấy một đám trẻ con nhem nhuốc, trông đã thấy sặc mùi hôi rình.
Lúc này, cánh cửa ngôi nhà đất đối diện mở ra, dân làng xung quanh nhanh chóng bước tới, thái độ cung kính dùng tiếng Pashtun gọi một ông lão bước ra.
Ông lão được mọi người vây quanh, quấn khăn trắng trên đầu, trông ít nhất cũng phải 70 tuổi, nhưng ngay cả gậy chống cũng không cần, đôi mắt không lớn nhưng lại không hề mờ đục, ngược lại còn ánh lên vẻ sắc bén.
Người này chính là tộc trưởng bộ tộc Ghilzai, Sude.
Người Pashtun là dân tộc lớn nhất ở Afghanistan, và Ghilzai là bộ tộc lớn nhất trong số đó. Phần lớn người Taliban đều xuất thân từ bộ tộc này, đủ thấy địa vị đặc biệt của họ.
Bộ tộc trước nay luôn tôn kính trưởng lão, đối mặt với trưởng lão Sude của Ghilzai, ngay cả Taliban cũng phải nhường nhịn.
Thấy người đến là một thanh niên, khuôn mặt phong lưu chưa từng nếm vị khổ, Sude đánh giá anh, nhưng cũng không nói gì.
"Trưởng lão Sude." Chu Dần Khôn đưa tay về phía ông ta.
Đối phương nhìn anh hai giây, Chu Dần Khôn mỉm cười. Sude lúc này mới đặt tay phải lên ngực, nói một câu "Cầu Thượng Đế phù hộ", rồi mới bắt tay anh. Vừa bắt lấy đã hơi nhíu mày, cúi đầu nhìn thoáng qua, lòng bàn tay có những vết chai dày cộm, vị trí thường thấy ở những người quanh năm cầm súng cầm dao tạo ra.
Ông ta lại ngước mắt nhìn vào mắt Chu Dần Khôn, dù mang ý cười nhưng đôi mắt lại sâu thẳm, khó mà nhìn được bên trong thật ra nghĩ thế nào.
"Trưởng lão Sude," Tra Sai bên cạnh dùng tiếng Pashtun nói: "Đây là chút lòng thành của lão đại nhà chúng tôi."
Sude nghe vậy nhìn sang, trên mấy chiếc xe bán tải phía sau chiếc Hummer chất đầy lương thực, quần áo, chăn màn, nhu yếu phẩm, thuốc men, thậm chí còn có mấy chục chiếc điện thoại di động mới, thiết bị phát sóng, máy bơm nước và máy phát điện, đủ cho cả làng dùng trong nửa năm.
"Nghe nói cuộc sống ở đây không tiện nghi cho lắm, người lớn thì không sao, nhưng mùa đông lạnh thấu tâm can, trẻ con đi lấy nước dễ bị ngã," Chu Dần Khôn nói: "Tôi người này rất thương trẻ con, mong trưởng lão Sude nhận cho."
Nghe Tra Sai dịch xong, Sude nhìn về phía những đứa trẻ không xa vẫn còn mặc quần áo mỏng manh. Bọn trẻ đã nhìn thấy những thứ trên xe từ lâu, nhưng vẫn chưa được trưởng lão cho phép cũng không ai dám tự tiện tiến lên, chỉ dám nhìn chằm chằm.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?