Cùng thời điểm đó, Hồng Kông, 2 giờ sáng.
Hạ Hạ đáp xuống sân bay vào trưa hôm qua, sau khi về đến căn hộ ở Vịnh Repulse liền gọi điện thoại báo bình an cho Lai Á. Chân của Lai Á hồi phục rất nhanh, cô ấy than phiền mỗi ngày đều chán muốn chết, sốt ruột muốn quay lại Anh quốc đi học và ngắm người mẫu nam.
Giọng điệu ấy khiến Hạ Hạ bật cười, sau khi cúp điện thoại liền tùy tiện kiếm chút gì đó ăn, rửa mặt qua loa rồi lên giường ngủ một giấc dài.
Khi tỉnh dậy, bên ngoài trời vẫn còn tối, ngoài cửa sổ sát đất vẫn còn nhiều nơi đèn đuốc lung linh, nhưng xung quanh lại rất yên tĩnh, cô gái ngồi xuống tấm thảm lông xù, hai chân co lại, lặng lẽ nhìn ra xa.
Sau một giấc ngủ dài, mọi thứ càng giống như một giấc mơ.
Trong mơ, cô đã đến Pháp, ở đó cô đã trải qua rất nhiều chuyện. Mà sau khi tỉnh giấc, cô lại trở về với cuộc sống một mình, một mình ăn cơm, một mình làm bánh, một mình ngẩn người trên sofa đến khi ngủ quên...
Giờ phút này, ngay cả căn nhà này cũng trở nên trống trải và lạnh lẽo lạ thường.
Hạ Hạ hít sâu một hơi, tự nhủ rằng mình sẽ nhanh chóng quen thôi. Đây chính là cuộc sống mà cô muốn, tự do và yên tĩnh. Nhưng không hiểu sao, càng ngồi như vậy, suy nghĩ lại càng nhiều. Cô không khỏi nghiêng người, kéo chiếc vali vẫn chưa được dọn dẹp lại gần.
Chiếc vali là do quản gia Leon ở trang viên chuẩn bị, trước khi đi cô đã bỏ những cây nến thơm tự làm vào bên trong, những thứ khác thì không xem kỹ.
Sau khi mở ra, phát hiện bên trong có rất nhiều thứ. Hạ Hạ lấy nến ra đặt sang một bên, rồi lần lượt lấy xà phòng và nước hoa thủ công của một thương hiệu trăm năm tuổi của Pháp ra, còn có dầu ô liu nấm truffle đen đặc chế của trang viên, phô mai,... sau đó cô phát hiện bên dưới cùng còn giấu một hộp quà sô cô la.
Liên tiếp lấy ra hơn 20 món đồ, toàn là những món quà lưu niệm mang đậm phong vị Pháp, từ đồ ăn đến quần áo đều có đủ cả.
Đồ đạc lộn xộn chiếm hơn nửa tấm thảm, Hạ Hạ nhìn những thứ này, trong lòng như có một dòng nước ấm chảy qua.
Cô đốt cây nến thơm đặt bên cạnh, mùi hương dễ chịu nhanh chóng lan tỏa khắp phòng. Hạ Hạ mở hộp quà, lấy ra một viên sô cô la ra nếm thử, sô cô la hơi tan ra, vị đậm đà hơi đắng, nhưng lại hậu ngọt trên đầu lưỡi.
Trong phòng khách chỉ bật một chiếc đèn sàn, ánh sáng mờ mờ. Ánh nến hắt lên tấm kính sát đất, lay động nhẹ nhàng. Nhìn một lúc, một cảnh tượng tương tự đột nhiên hiện lên trước mắt, Hạ Hạ khựng lại.
Đèn sàn, ánh nến thơm, cô ngã ngồi xuống tấm thảm.
Mà trên chiếc sofa trước mặt, một người đàn ông đang tựa người vào, là một người đàn ông có khuôn mặt giống hệt Chu Dần Khôn.
Viên sô cô la trong miệng vẫn còn chưa tan hết dần mất đi hương vị. Anh ta... tên là Aris, là người Hoa kiều mang quốc tịch Pháp, nghề nghiệp nhà từ thiện. Những việc anh ta làm quả thực rất giống một nhà từ thiện, anh ta đã cứu Lai Á, đã giúp đỡ chị Thư Văn, còn đưa cô về nhà khi cô ngất xỉu. Người này rất giàu có và có gu thẩm mỹ, trang viên của anh ta xa hoa nhưng không tục tĩu, cử chỉ hành động của anh ta chỗ nào cũng có chừng mực.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?