Tra Sai và Diller cùng mấy người khác vẫn luôn canh gác ở bên ngoài.
Thấy Chu Dần Khôn từ trong đi ra, Tra Sai thu súng lại, mở cửa ghế sau xe: "Anh Khôn, vừa nãy Davis gọi điện, nói muốn gặp anh."
William Davis, người phụ trách nhóm đặc nhiệm CIA của Cục Tình báo Trung ương Hoa Kỳ tại Afghanistan. Xuất thân từ Lực lượng Đặc nhiệm Lục quân Hoa Kỳ, ba năm trước từng đàm phán thành công với Chu Dần Khôn tại Pakistan, đồng ý cung cấp kênh vận chuyển ma túy từ Afghanistan, sau đó hai bên chia lợi nhuận.
Sau này khi Davis bị cấp trên là Kamir điều đi nơi khác, đến khi Kamil vướng vào bê bối "giấu ma túy trong thi thể binh lính", Davis mới được phục chức, đồng thời cam kết sẽ tiếp tục tôn trọng thỏa thuận trước kia.
Nhưng Chu Dần Khôn lại không mấy hài lòng với người này.
Thỏa thuận ban đầu có hai điều kiện, một là quân đội Mỹ phải giúp anh loại bỏ mọi đối thủ cạnh tranh tại Afghanistan đồng thời dọn dẹp những mối đe dọa tiềm ẩn, để tránh thiệt hại trong quá trình vận chuyển ma tuý sau này.
Hai là phía Mỹ phải chịu toàn bộ chi phí vận chuyển.
Davis ngay cả điều đầu tiên còn chưa làm xong, trực tiếp dẫn đến vụ truy sát sau này ở sa mạc Mexico.
Mặc dù sau khi Davis quay lại, hai bên vẫn hợp tác suôn sẻ, nhưng nguyên nhân chính không phải vì Davis tôn trọng thỏa thuận hợp tác, mà bởi vì hắn sợ dẫm lên vết xe đổ của Kamir, không dám tùy tiện đụng đến Chu Dần Khôn.
Hiện tại lại có cục diện mới, Davis gọi đến lúc này, rõ ràng là có mưu tính.
"Bảo hắn tự mình đến đây nói."
Nghe vậy, Tra Sai hơi do dự: "Helmand là địa bàn của Taliban, e là Davis không dám mạo hiểm đâu."
Chu Dần Khôn bật cười: "Vậy thì thành ra quá thiếu thành ý rồi còn gì?"
*
Davis quả thật vẫn có thành ý.
10 giờ 30 tối theo giờ địa phương, một chiếc bán tải cũ kỹ màu xám xóc nảy leo lên núi, vượt qua trạm kiểm soát, thành công tiến vào tiền đồn.
Davis mặc đồ dân thường Afghanistan rách nát, quấn khăn, để râu quai nón. Chỉ cần không mở miệng, sẽ nhìn không khác gì dân bản địa.
Mặc quần là cuối tháng 12 nhưng ban đêm Afghanistan cũng không quá lạnh, lúc Davis tới nơi, Chu Dần Khôn vừa tắm nước lạnh xong, tùy tiện mặc bộ đồ đen giản dị, tóc vẫn còn ướt, ngồi xuống ghế rút điếu thuốc trên bàn ra châm lửa.
Kể từ sau khi chiến tranh bùng nổ, Afghanistan hầu như ngày nào cũng có nổ súng, đỉnh điểm là 9 giờ sáng và 4 giờ chiều, lúc này ngược lại lại khá yên tĩnh. Gió thổi làm đầu thuốc vừa châm bùng lên ngọn lửa nhỏ, giữa ngón tay Chu Dần Khôn kẹp điếu thuốc, tay kia tùy tiện đặt lên tay vịn.
Bên cạnh vang lên tiếng bước chân, người đàn ông lười biếng nhìn sang, người theo sau Tra Sai chính là Davis.
"Lâu rồi không gặp, ngài Chu."
Davis đặt món quà xuống bên cạnh anh rồi mới ngồi xuống: "Lần trước gặp không mang theo quà, để lần này bù lại."
"Ngài Davis cũng tài thật đấy, biết được chúng ta còn có thể gặp lại."
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?