Thời gian gặp mặt được ấn định vào trưa ngày hôm sau, địa điểm là vùng trung gian giữa hai căn cứ vũ trang của hai bên.
Gió cuốn theo cát vàng, phủ kín kính chắn gió.
Chiếc Hummer dừng lại trước một căn nhà bằng đất sét, nơi đó đã đỗ sẵn bốn chiếc xe bán tải chống đạn, trước xe là một nhóm vũ trang toàn quân Taliban, bọn họ mặc áo choàng vải thô, trùm đầu bằng khăn đen, râu ria rậm rạp, ánh mắt trở nên cảnh giác ngay khi chiếc Hummer tiến lại gần.
Cửa xe mở ra, Chu Dần Khôn bước xuống, liếc qua trang bị của đối phương. Mười hai khẩu AK-47, hai khẩu súng máy gắn trên nóc xe, còn có hai người mang theo súng phóng tên lửa RPG-7.
Vẫn chỉ có ngần ấy đồ chơi.
Người đàn ông lười nhìn thêm, bước thẳng về phía căn nhà, phía sau anh là Tra Sai, Diller và những người khác đang canh gác xung quanh, những tay bắn tỉa và căn cứ vũ trang phía sau đã vào vị trí sẵn sàng từ lâu.
Vừa bước đến cửa, bên trong đã có hai ánh mắt phóng ra nhìn.
Bên trong căn nhà đất không có bất kỳ đồ đạc gì, chỉ trải một tấm thảm tinh xảo, đắt tiền trên nền đất. Người Pashtoon là dân tộc chính ở Afghanistan, bọn họ quen với việc ngồi bệt, thấy Chu Dần Khôn bước vào, hai người đang ngồi trên tấm thảm liền đứng dậy.
"Ngài Chu."
Ngồi đó là hai người đàn ông có tuổi tác chênh lệch ít nhất 20 năm, một người trạc cỡ 50, mặc áo choàng trắng, đầu đội khăn trắng, trên cổ tay đeo chiếc đồng hồ đắt tiền. Người này chính là Gaddar Mohammad Mansoor, nhân vật nhị đương gia của Taliban hiện tại, cánh tay phải thân tín của thủ lĩnh tối cao Mullah Omar.
Mansoor là người chủ động đưa tay ra trước, dùng tiếng Anh cực kỳ không chuẩn nói: "Rất mong chờ được gặp ngài."
Chu Dần Khôn bắt tay ông ta, ánh mắt đầy hứng thú chuyển sang người trẻ hơn.
Người trẻ này rõ ràng là một trí thức, dù cũng khoác áo choàng truyền thống, ánh mắt lại toát lên khí chất điềm đạm thư sinh.
Thấy anh nhìn sang, người trẻ dùng tiếng Anh chuẩn xác nói: "Vinh hạnh được gặp ngài Chu, tôi là Mullah Mohammad Yaqoob."
Chu Dần Khôn hơi nhướng mày.
Yaqoob — con trai đầu của Mullah Omar, đúng nghĩa "thái tử" của Taliban.
Nhìn cậu ta chỉ khoảng 18, 19 tuổi, nhưng không hề có vẻ kiêu căng hay ngạo mạn nào, ngược lại lại vô cùng khiêm tốn và điềm tĩnh, tự xưng mình chỉ là phiên dịch trong lần gặp này, theo chú Mansoor đến để mở mang tầm mắt.
"Mời ngài Chu ngồi."
Trên thảm bày đủ các loại trái cây tinh xảo và rượu vang đắt tiền, rõ ràng là chuẩn bị riêng cho khách, dù sao thì toàn bộ Taliban đều theo đạo Hồi, lấy Kinh Qur'an* làm đức tin và quy chuẩn hành vi, nghiêm cấm việc uống rượu.
*Kinh Qur'an: Thánh kinh tối cao của đạo Hồi, được xem là lời mặc khải trực tiếp từ Allah (Thượng đế).
Chu Dần Khôn cũng không kén chọn, nhập gia tùy tục*, ba người cùng ngồi xuống.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?