Chiếc xe lăn bánh êm ái, suốt chặng đường không hề xóc nảy.
Hạ Hạ ngủ thiếp đi, trong mơ cô cười rất vui vẻ, lúc mở mắt ra xe vẫn còn đang chạy, Hạ Hạ nhìn đồng hồ, phát hiện ra mình đã ngủ lâu đến vậy.
Rõ ràng cảm giác như mới chợp mắt một chút, vậy mà đã trôi qua cả một tiếng rưỡi.
Cô dụi mắt nhìn ra ngoài cửa xe, thấy cảnh sắc bên ngoài thì không khỏi hạ cửa kính xuống, gió biển tươi mát trong lành lùa vào, phía bên kia đường cao tốc là những vách đá dựng đứng, do đá vôi bị phong hóa lâu ngày kết hợp với sự bào mòn của nước biển tạo thành.
Gió mang theo tiếng sóng biển vỗ, Hạ Hạ tò mò không biết là nơi nào.
"Xuống xem một chút không?" Bên cạnh đột nhiên vang lên một giọng nói.
Giây tiếp theo đầu xe chuyển hướng, rẽ khỏi đường cao tốc, chạy về phía nơi Hạ Hạ đang tò mò.
Vẫn còn dư nhiều thời gian, dừng lại nửa tiếng cũng không thành vấn đề.
Chiếc xe vững vàng nhanh chóng dừng lại, Hạ Hạ tháo dây an toàn, bước xuống xe đi về phía vách đá, Chu Dần Khôn đi theo phía sau cô, gió thổi bay mái tóc cô gái, hương thơm nhàn nhạt thoảng qua len lỏi vào trong mũi.
Hạ Hạ đứng trên vách đá, cuối cùng cũng nhìn thấy cảnh sắc bên dưới, không kìm được thốt lên một tiếng cảm thán: "Đẹp quá đi."
Là một eo biển nhỏ được bao quanh bởi những vách đá chính.
Nước biển gần bờ được gió và sóng phác họa thành hình dáng những con thuyền nhỏ, hội tụ tương liên cùng với mặt biển mênh mông phía xa. Lúc này, ánh mặt trời trải dài trên làn nước biển xanh trong, lấp lánh phản chiếu ánh sáng lung linh như pha lê, một chiếc thuyền nhỏ lướt ngang qua, để lại một vệt sóng trắng kéo dài trên mặt biển xanh, rồi vệt sóng đó nhanh chóng tan biến, hòa vào bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp của vịnh hẹp.
Chỉ cần lặng lẽ ngắm nhìn thế thôi, tâm trạng cũng đã được xoa dịu, cả người như bừng sáng, nhẹ nhõm lạ thường.
"Aris," Cô quay sang người đàn ông bên cạnh: "Đây là đâu vậy?"
"Vịnh hẹp Calanques," Chu Dần Khôn hất cằm chỉ: "Từ đây kéo dài đến đằng kia, cả một dải dài đều là công viên quốc gia."
*Calanques: Một công viên quốc gia nằm gần Marseille, Pháp, nổi tiếng với Vịnh hẹp đá vôi tuyệt đẹp đổ xuống Địa Trung Hải.
Hạ Hạ nhìn theo hướng anh chỉ, chỉ thấy những vách đá quanh vịnh uốn lượn kéo dài ít nhất 20 km. Những cánh rừng trên núi xa xa kết hợp cùng đại dương phía dưới tạo thành một hệ sinh thái hoàn chỉnh, dọc theo đường núi còn có những bông hoa nhỏ, con đường dẫn xuống bãi biển dưới chân vách đá, còn hướng lên thì đi đến đài quan sát, đúng là nơi lý tưởng cho những người yêu thích cảnh núi non.
Gió biển thổi tới mang theo vị mặn, đến cô cũng muốn trèo lên đỉnh cao kia ngắm toàn cảnh.
Người đàn ông thấy cô chăm chú nhìn không chớp mắt: "Thích không?"
"Ừm, thích." Cô gái gật đầu: "Cảnh biển ở mỗi nơi đều mang đến cảm xúc khác nhau, còn ở đây... khiến người ta cảm thấy yên bình và an tâm."
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?