Hạ Hạ trở về phòng đóng cửa lại, cách xa được bầu không khí gượng gạo và khó xử trong phòng khách, cô cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng ngay sau đó, cô lại rơi chìm vào suy nghĩ.
Cô ngồi xuống mép giường, nhớ lại những gì vừa xảy ra. Thực ra... cô vẫn nhìn thấy một chút, trước ngực của Aris không có vết sẹo hay vết đỏ gì, rất sạch sẽ.
Phẫu thuật xóa sẹo chắc chắn không thể sạch đến mức ấy, nếu có thể thì trên tay phải của anh cũng không nên còn vết đỏ mới đúng. Nhưng không hiểu sao, nghĩ đến mùi hương quen thuộc trong phòng và chiếc dao cạo râu, trong lòng cô vẫn thấy bất an.
Cô vốn nghĩ đợi xem pháo hoa đêm Giáng Sinh xong rồi rời đi là hợp tình hợp lý, lại còn tạo ra sự chênh lệch thời gian. Dù anh thực sự có là giả mạo đi chăng nữa thì khi quản gia báo lại rằng cô đã rời đi, cô hẳn đã ở sân bay chuẩn bị lên máy bay về nước rồi.
Nhưng không ngờ anh lại về sớm hơn, vậy thì tiếp theo—
Đang suy nghĩ thì cửa phòng bỗng vang lên tiếng gõ.
Hạ Hạ bật dậy: "Ai đó?"
Nói xong, Hạ Hạ lại chợt thấy mình hỏi thừa, giờ này trong nhà chính ngoài cô ra thì còn có thể là ai, quả nhiên bên ngoài vang lên tiếng cười khẽ của một người đàn ông: "Là tôi, Aris."
Hạ Hạ không biết anh có chuyện gì, do dự hai giây, cô vẫn bước tới mở cửa.
Ngoài cửa, chiếc áo vest đã được cởi ra, Chu Dần Khôn vẫn mặc chiếc sơ mi vừa rồi bị ai đó cởi mất nút, tay áo tùy ý xắn lên, anh nghiêng người tựa vào cánh cửa: "Lúc nãy em đi vội quá, có chuyện quên nói."
Giọng điệu tự nhiên đến mức như thể anh không hề để ý đến chuyện vừa xảy ra.
"Ừm? Có chuyện gì sao?"
"Lúc tôi quay về có đi ngang sân bay, khu vực gần đó đã được gỡ phong tỏa rồi, em có muốn rời đi vào ngày mai luôn không? Tôi đưa em đi."
Hạ Hạ sững người: "Anh, anh muốn đưa tôi đi?"
"Sao thế, không muốn đi sao?"
"À không, không phải." Trong đầu Hạ Hạ từng nghĩ đến vô số khả năng, duy nhất chỉ không ngờ đến khả năng này: "Vậy thì ngày mai, nhưng để tôi tự đi là được rồi, anh vừa đi công tác về còn chưa kịp nghỉ ngơi, không cần phải tiễn tôi đâu."
"Không sao." Người đàn ông mỉm cười: "Ngủ sớm đi."
"À được." Hạ Hạ đáp lại một tiếng, thấy anh cũng đã trở về phòng ngủ, lúc này mới đóng cửa thở dài nhẹ nhõm. Cô hình như... thật sự đã suy nghĩ quá nhiều rồi.
*
Ánh nắng buổi sáng trong lành xuyên qua khung cửa sổ chiếu vào, khiến cả căn phòng trở nên ấm áp dễ chịu.
Dù chỉ mới chợp mắt vào lúc gần rạng sáng, nhưng khi Hạ Hạ thức dậy cũng không hề cảm thấy mệt mỏi, cô nhanh chóng thu dọn xong xuôi, đồ cần mang theo cũng không nhiều.
Hôm đó để làm cho giống thật, hành lý ban đầu của cô đã đưa hết lên xe của Trần Huyền Sinh, sau đó cô bị nhóm Đua Xe đưa đi, cho nên hành lý cũng coi như mất luôn, may mà chỉ toàn là quần áo, thứ quan trọng duy nhất trong vali là chiếc laptop, có điều dữ liệu bên trong cũng đã được sao lưu vào thẻ nhớ, cô vẫn luôn mang theo bên mình cùng với điện thoại, ví và hộ chiếu.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?