Khi trực thăng hạ cánh xuống trang viên Til, đã là 2 giờ 50 phút sáng.
Đèn trong khu nhà chính như dự đoán đã tắt hết. Leon không ngờ ông chủ lại về lúc rạng sáng, vội vã từ khu nhà công nhân đi ra, ông ấy thấy người đàn ông đã bước vào nhà chính, còn Diller thì lái xe rời đi, có lẽ là về nghỉ ngơi luôn, nên ông ấy cũng không đi theo làm phiền.
Chu Dần Khôn vốn định lên phòng nghỉ ngay, nhưng vừa bước lên bậc thềm thì lại quay đầu.
Anh đi đến bên ghế sofa trong phòng khách, bật đèn sàn lên. Ánh sáng vàng ấm áp, trên bàn trà xuất hiện một cây nến thơm mà trước đó không có, anh cầm lên xem thử, cây nến trắng đựng trong lọ thủy tinh có mép hơi gồ ghề, trên thành cốc bên ngoài còn có vài bông hoa nhỏ.
Vừa nhìn đã biết không phải do quản gia chuẩn bị.
Bên cạnh cây nến còn có một hộp diêm nhỏ, anh ngồi xuống sofa, rút một que diêm châm vào tim nến, rồi đặt lại nến lại lên bàn trà.
Ánh nến hơi hơi lay động, mùi hương nhè nhẹ nhanh chóng lan tỏa, không rõ là mùi gì, nhưng thanh mát và ngọt dịu, ngửi vào khiến cho lòng người khoan khoái, đang tận hưởng hương thơm thì trên lầu vang lên một tiếng "cạch" rất nhỏ.
Ngay sau đó là tiếng bước chân rất nhẹ.
Hạ Hạ vừa trải qua một đêm Giáng sinh vui vẻ, náo nhiệt và đầy ắp các món ăn ngon, đặc biệt là bữa tiệc nướng trên sân thượng, cô đã ăn không ít, chỉ là hơi mặn một chút, nên giữa đêm bị khát nước làm tỉnh giấc.
Chuyện nhỏ như rót nước, cô tuyệt đối sẽ không gọi người khác đến làm phiền, cho nên tự mình mở cửa bước ra.
Chỉ là không ngờ vừa đi đến đầu cầu thang, cô lại thấy ánh đèn trong phòng khách đang sáng, cô nhớ rõ ràng mình đã tắt rồi mà. Ánh mắt rơi xuống bàn trà, trên đó đang thắp cây nến thơm do chính tay cô làm.
Chẳng lẽ là... Tầm nhìn chuyển sang ghế sofa, cô bước xuống cầu thang đi tới, vừa nhìn đã thấy một gương mặt nghiêng vô cùng hoàn mỹ.
Người đàn ông vẫn mặc nguyên bộ vest, nhắm nghiền mắt nằm trên sofa, một tay gối sau đầu, tay kia buông thõng hờ hững ở mép ghế. Ánh đèn đứng rọi xuống khuôn mặt anh, khiến cho từng đường nét càng thêm rõ ràng, sắc sảo. Từ trán đến đuôi mắt, từ sống mũi đến cằm, nơi nào cũng đều giống như được chạm khắc tỉ mỉ.
Nhìn thế này, chẳng giống một người xấu chút nào.
Nhưng mà... người kia lúc ngủ cũng trông như thế.
"Aris." Cô khẽ gọi một tiếng.
Người đàn ông không phản ứng.
Cô tiến lại gần, ngồi xổm xuống, lại gọi lần nữa: "Aris?"
Giọng nói dịu dàng vang lên bên tai, hơi thở ấm áp thơm mát của cô gái phả tới, khiến Chu Dần Khôn tuy rằng nhắm mắt nhưng trong lòng đã bắt đầu xao động, anh cố tình không lên tiếng, muốn xem thử cô sẽ làm gì tiếp theo, sẽ nhẹ nhàng đắp chăn cho anh, hay là chỉ im lặng rồi rời đi?
Không ngờ ngay giây tiếp theo, một bàn tay mát lạnh nhẹ nhàng nắm lấy tay anh.
Trái tim người đàn ông khẽ run lên.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?