🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [201-372] Đỉnh Cấp Tên Côn Đồ – Chu Phù Yêu

[201-372] Đỉnh Cấp Tên Côn Đồ – Chu Phù Yêu


Chương 344: Bạo loạn

7 giờ tối, căn phòng rộng lớn trắng tinh im ắng đến lạ thường.

Chai truyền dịch sắp hết, bác sĩ rút kim truyền ra. Cô gái trên giường vẫn nhắm chặt mắt, không có động tĩnh gì.

Vẻ mặt tái nhợt đó khiến người đàn ông không vui: "Nằm cả buổi chiều rồi sao còn chưa tỉnh? Lần trước không hợp khí hậu ở Anh cũng không có hôn mê lâu như vậy."

Nữ bác sĩ người Pháp nói: "Vị tiểu thư này không chỉ không hợp khí hậu, mà mấy ngày gần đây tinh thần của cô ấy chắc chắn rất căng thẳng, khiến cơ thể càng thêm khó chịu, lại đột ngột thả lỏng tinh thần nên mới dẫn đến hôn mê. Truyền dịch xong nghỉ ngơi một chút là sẽ không sao."

Nói rồi bà ấy lại cúi xuống đo nhiệt độ cho Hạ Hạ.

Lúc này ngoài cửa vang lên tiếng bước chân nhẹ nhàng, Chu Dần Khôn quay đầu lại, Diller mơ hồ nhìn thấy cô gái trên giường vẫn chưa tỉnh, hắn không dám lên tiếng, chỉ chỉ vào chiếc điện thoại đang rung trên tay mình.

Không cần đoán cũng biết là ai gọi, người đàn ông bước ra khỏi phòng, cầm điện thoại lên nghe.

Bên kia hỏi thẳng vào vấn đề: "Đã nói sau khi xong việc sẽ thả Thư Văn, giờ lại giở trò gì đây?"

"Tôi thả rồi mà." Chu Dần Khôn không mặn không nhạt nói: "Người cũng đã để anh đưa lên xe rồi còn chưa tính là thả? Anh không giữ được người rồi còn trách ai."

Trần Huyền Sinh tức đến bật cười: "Anh gọi đó là thả sao? Chân trước vừa thả xong, quay đầu một cái chân sau đã bắt về, mẹ nó vậy mà cũng gọi là thả? Nếu không có người của anh chen ngang, không có máy bay anh sắp xếp, cô ấy có thể chạy thoát sao?"

Một người vốn luôn nho nhã điềm tĩnh cũng phải chửi thề, xem ra là bị ép đến mức không chịu nổi rồi.

Chu Dần Khôn nói lý với hắn: "Anh Trần, tôi đồng ý với anh là sau khi xong việc sẽ thả người, nhưng tôi không có đồng ý là sẽ không bắt lại, có đúng không? Anh cũng là người làm ăn, Trần Thư Văn là con bài tốt như vậy, nếu đổi lại là anh, anh có thả không?"

Nói cho cùng cũng chỉ là một câu. Sau ba năm, sau sự kiện đường hầm Thủy Tuyền Ô, Chu Dần Khôn lại một lần nữa chơi Trần Huyền Sinh một vố.

Lần này Trần Huyền Sinh không lèm bèm nữa: "Vậy anh muốn thế nào? Chê giá cao quá, muốn đòi lại tiền? Chơi không nổi thì cứ nói thẳng, không cần phải giở mấy trò mèo này."

"Đừng có kích động như vậy." Chu Dần Khôn cười nói: "Yên tâm, người phụ nữ của anh từ lúc lên máy bay đã bị khống chế rồi, sau khi hạ cánh sẽ được đối đãi như ở Pháp, ăn ngon uống tốt ở biệt thự, đảm bảo không mất một cọng tóc. Nghĩ theo hướng khác mà coi, cô ta ở trong tay tôi còn tốt hơn là để anh tìm người khắp thế giới, đúng không? Còn tiền, đưa cho anh rồi thì cứ cầm lấy."

"Vậy rốt cuộc anh muốn cái gì?"

"Gần đây tôi nghe nói đến một chuyên gia người Anh, rất hứng thú, muốn kết bạn với ông ta. Tiếc là không có người giới thiệu, có hơi nhức đầu."

Trần Huyền Sinh mất kiên nhẫn: "Tên gì."

"Joseph Hart."

Bên kia im lặng hai giây: "Người này xuất thân từ Hải quân Hoàng gia Anh, chuyên nghiên cứu chủ yếu về tàu ngầm hạt nhân, anh buôn ma túy tìm ông ta làm gì?"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...