Giây tiếp theo người đàn ông ngồi xuống, Hạ Hạ nhìn những món ăn trước mặt anh, sợi dây căng thẳng lại hơi chùng xuống.
Trước mặt Aris chủ yếu là món chay, nhìn chung cả bàn ăn tối là sự kết hợp giữa món mặn và món chay, chỉ là người phục vụ dường như không biết điều này, vô tình bày tất cả các món mặn và món tráng miệng trước mặt cô.
Chu Dần Khôn nâng ly rượu lên, cô gái đối diện cũng cầm ly nước trái cây của mình lên cụng ly với anh.
Âm thanh cụng ly trong trẻo thanh thuý mở đầu cho bữa tối, người đàn ông nhìn thấy cô cầm nĩa lên, món đầu tiên nếm thử quả nhiên là món cà ri cua Thái ở giữa, vỏ cua đã được bóc sẵn, đặt bên cạnh để trang trí, thịt cua dày mềm được phủ đầy nước sốt cà ri, đậm đà nhưng không mặn, còn có chút vị cay.
Hạ Hạ đã lâu không ăn món Thái, vừa nếm thử đã cảm thấy kinh ngạc, hương vị này gần như giống hệt với những món ăn cô từng ăn ở Thái Lan.
"Thế nào, có hợp khẩu vị không?"
"Ừm, rất ngon." Hạ Hạ nói thật, rồi nhìn sang món thịt bò nướng than bên cạnh, salad chân gà, xiên gà nướng,... Từ hương vị đến cách bày trí đều rất chính thống: "Không ngờ ở Pháp cũng có thể ăn được những món này."
"Trước đây thì không ăn được." Người đàn ông thuận tay múc một bát canh Tom Yum đặt bên cạnh tay cô: "Gần đây vừa tìm được một đầu bếp không tồi, rất am hiểu các món Đông Nam Á."
"Cảm ơn."
Hạ Hạ nhìn món súp, lại thấy anh tiếp tục dùng tay trái cầm ly rượu vang đỏ lên uống một ngụm. Người này dường như không có tay thuận cụ thể, cả hai tay đều dùng rất thành thạo.
Người đàn ông làm như không nhìn thấy sự quan sát của cô: "Cô sẽ ở lại Pháp đến khi nào?"
"Chắc là vài ngày nữa thôi, cũng sắp đi rồi." Nói đến đây, Hạ Hạ hỏi: "Ngài Denard, anh—"
"Cứ gọi tên là được." Chu Dần Khôn cười cười nhìn cô: "Chu Hạ Hạ, không cần phải khách sáo như vậy."
"Ồ, vâng, Aris, anh có phải lúc nào cũng sống ở Pháp không?"
"Hầu hết thời gian thì là vậy, có việc công tác mới phải đi các nước khác."
Cô gái gật đầu, cúi đầu uống một ngụm súp, suy nghĩ một lúc, cô lại ngước lên: "Vậy anh làm công việc gì?"
Cuối cùng cũng hỏi đến vấn đề chính, người đàn ông thản nhiên nói: "Cũng không phải là công việc chính đáng gì." Anh lấy ra một tấm danh thiếp đặt lên bàn.
Hạ Hạ đặt chiếc thìa xuống, cầm lên xem: "Nhà từ thiện?"
"Đúng vậy, là kiểu người đi khắp nơi quyên tiền ấy, cho nên cũng không tính là công việc chính đáng gì."
Sao có thể nói vậy được, Hạ Hạ ngạc nhiên nhìn tổ chức trên tấm danh thiếp, đó chính là tổ chức từ thiện phi lợi nhuận lớn nhất toàn cầu, tổ chức này được thành lập hơn 100 năm, số tiền từ thiện quyên góp được vượt quá hàng nghìn tỷ đô la Mỹ, phủ sóng hàng chục quốc gia và khu vực trên toàn cầu, chi nhánh trải rộng qua rất nhiều quốc gia, bởi vì hệ thống quá lớn nên việc vận hành và quản lý của tổ chức cực kỳ nghiêm ngặt.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?