Hạ Hạ giúp Lai Á thay quần áo rồi cùng cô ấy ăn uống và dọn dẹp bàn ăn.
Nghe thấy Lai Á nói muốn gọi điện cho mẹ, hy vọng tìm kiếm sự an ủi và xin thêm tiền tiêu vặt, nhưng không ngờ ba cũng ở đó, kết quả là chẳng những không xin được tiền mà còn bị mắng một trận, Lai Á than thở sau này sẽ không gọi điện về nhà nữa.
Hạ Hạ lại nghe mà cảm thấy hâm mộ, cô giúp Lai Á thay thuốc cho vết thương rồi ra ngoài mua thêm đồ ngọt, hai người vừa trò chuyện vừa tìm kênh truyền hình Thái Lan trên TV trong phòng bệnh, khó khăn lắm mới tìm được thì lại bị tiếng gõ cửa đột ngột cắt ngang.
Người đến là một nhóm đàn ông nước ngoài mặc vest, chính là đám vệ sĩ "robot" mà Lai Á từng nhắc đến. Họ nói ngắn gọn rằng theo lệnh của ông chủ, bọn họ đã từ Anh bay sang để đưa Lai Á trở về, có nhiệm vụ đưa cô ấy lên máy bay bay về Thái Lan.
Ông chủ thuê bọn họ chính là ba của Lai Á, lúc Lai Á kiên quyết từ chối rời đi, tiếng quát giận dữ từ đầu dây bên kia khiến Hạ Hạ giật mình. Điện thoại được trả lại cho vệ sĩ, ba của Lai Á ra lệnh trực tiếp áp giải cô ấy về nước. Lai Á gào thét phản kháng, kết quả là hai thẻ ngân hàng của cô ấy lập tức bị đóng băng.
Cuối cùng, vẫn là Hạ Hạ lên tiếng khuyên nhủ. Suy cho cùng thì ba mẹ của Lai Á cũng chỉ lo lắng cho cô ấy. Sau khi trải qua chuyện đáng sợ như vậy, có một ngôi nhà để trở về vẫn là điều may mắn và hạnh phúc nhất.
"Nhưng nếu mình đi rồi, cậu ở đây một mình rất nguy hiểm!"
Hạ Hạ mỉm cười: "Yên tâm đi, mình sẽ cố gắng ở trong khách sạn không đi ra ngoài, nếu ra ngoài cũng sẽ cẩn thận, chỉ đến những nơi đông người và an toàn, chúng ta vẫn sẽ giữ liên lạc, cậu có thể kiểm tra tình hình của mình bất cứ lúc nào, được không?"
Lai Á thở dài: "Vậy được rồi."
Cô ấy bị thương ở chân, nếu tiếp tục ở lại thì Hạ Hạ sẽ phải chăm sóc. Nếu lúc có tin tức của chị Thư Văn, chắc chắn Hạ Hạ sẽ không thể xoay xở cả hai bên.
Hạ Hạ đưa cô ấy đến tận xe, đợi vệ sĩ xếp hành lý vào cốp và đóng cửa lại. Lai Á ở ghế sau níu lấy cửa kính xe, lo lắng dặn dò: "Hạ, cậu nhất định phải chú ý an toàn! Có chuyện gì thì phải gọi ngay cho mình!"
"Ok." Hạ Hạ đứng yên nhìn theo chiếc xe của Lai Á chạy xa dần, rồi mới quay người định trở về khách sạn.
Vừa bước được hai bước, cô chợt thấy cửa hàng tiện lợi bên cạnh, nhớ lại lời dặn dò của Lai Á, cô dừng chân, rồi nhanh chóng bước vào, may mắn là bên trong có bán dao găm và bình xịt hơi cay.
Trở lại phòng khách sạn, cô khóa cửa, đặt đồ lên bàn rồi liếc nhìn điện thoại.
Chị Thư Văn vẫn chưa liên lạc với cô.
Bên ngoài trời đã dần tối, Hạ Hạ đi đến bên cửa sổ sát đất, nhìn những chiếc thuyền đánh cá chầm chậm rẽ sóng rời bến cảng nơi xa. Dưới màn đêm, đèn đường sáng rực, người dân thong thả ngồi bên cảng uống bia, trò chuyện vui vẻ, tất cả đều yên bình thư thái.
Bỗng nhiên trên tấm kính trước mặt phản chiếu gương mặt của một người đàn ông, trái tim Hạ Hạ run lên. Người đàn ông đó nhếch môi cười, bóng dáng hắn dần tiến lại gần cô, rồi khẽ cất giọng: "Xưng hô thế nào nhỉ—?"
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?