Người đàn ông khựng lại.
Kinh hoàng, run rẩy, không hề có chút vui mừng nào.
Anh đích thân đi cứu bạn thân của cô như một món quà tái ngộ, nhưng cô thì lại không hề vội vã chạy tới với tấm lòng đầy cảm kích, mà còn như nhìn thấy ma quỷ, liên tục rút lui.
Chu Dần Khôn im lặng nhìn chằm chằm vào người con gái trước mặt, cố gắng tìm kiếm một tia vui vẻ trong ánh mắt cô, một chút ngạc nhiên vui sướng khi anh vẫn còn sống.
Nhưng không có.
Một chút dấu vết cũng đều không có.
Ánh mắt anh rơi vào cổ tay phải trống rỗng của cô gái, chuỗi Phật châu đã sớm không thấy đâu. Bầu không khí trong phòng bệnh đột nhiên trở nên lạnh lẽo.
Trong vài giây căng thẳng, Hạ Hạ gần như không thể đứng vững được nữa. Cả người cô lạnh toát, hơi thở như nghẹn lại, khuôn mặt tái nhợt, cứng đờ tại chỗ.
Trông như sắp bị dọa chết đến nơi.
Im lặng hai giây, cuối cùng vẫn là anh cử động trước. Người đàn ông đi đến trước mặt cô, vờ như không thấy cô đang run rẩy, giọng điệu tự nhiên hỏi: "Xưng hô thế nào đây?"
"Chú không nhận ra cô ấy sao?"
Giọng nói vang lên từ phía giường bệnh. Lai Á không để ý đến vết thương ở chân, vội vàng chạy xuống giường, khập khiễng đi tới. Lúc cô ấy nắm lấy tay Hạ Hạ, Lai Á bị giật mình, bàn tay lạnh đến đáng sợ.
Lai Á khó tin nhìn người đàn ông: "Chú không nhận ra cô ấy sao? Cô ấy tên là Chu Hạ Hạ."
Thực tế thì trước khi Hạ Hạ đến, người đàn ông này cũng chỉ vừa bước vào phòng bệnh. Lai Á khi đó cũng bị làm cho giật mình, nhưng mới vừa thoát khỏi hiểm nguy, chuyện đầu tiên phải làm tất nhiên là cảm ơn ân nhân cứu mạng. Anh cũng thản nhiên đón nhận, thậm chí còn không thèm hỏi tên cô ấy, như thể anh đã biết từ trước.
Vậy tình huống bây giờ là sao đây?
Đối mặt với câu hỏi của Lai Á, Chu Dần Khôn sắc mặt không đổi: "Không quen, lần đầu gặp."
Hạ Hạ lúc này mới cứng đờ ngẩng đầu lên nhìn anh.
Bóng lưng giống hệt, khuôn mặt giống hệt, thậm chí cả giọng nói cũng không khác. Nhưng anh lại nói không quen biết cô, Hạ Hạ không tin trên đời này có đến hai người giống nhau hoàn toàn.
Lai Á cũng không tin, thậm chí còn không nhịn được mà hỏi thẳng ngay tại chỗ: "Vậy xin hỏi anh tên là gì?"
"Aris." Trả lời đến không chút do dự.
"Còn họ thì sao?"
"Denard."
Aris Denard. Lai Á thầm lặp lại trong lòng, nghe đúng là một cái tên Pháp.
Nhưng nói Trung lưu loát như vậy, chắc là người Hoa kiều mang quốc tịch Pháp. Nhưng... cũng giống quá rồi.
Cô ấy không khỏi nhìn sang Hạ Hạ, ánh mắt như hỏi: Cậu có muốn hỏi gì không?
Tầm mắt người đàn ông vẫn luôn chăm chú nhìn cô, khiến Hạ Hạ không thể thốt nên lời.
"......" Chu Dần Khôn liếc nhìn đồng hồ: "Nếu bạn cô đã đến rồi vậy thì tôi đi trước."
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?