Chương 320: Nước sâu
Lai Á nhìn đi chỗ khác, gắp một quả trứng cá cà ri lên, im lặng cắn một miếng.
"Sao vậy?" Hạ Hạ hỏi: "Cái này không ngon hả?"
"Không phải." Lai Á đặt nĩa xuống: "Tớ đang tự hỏi xem kỳ nghỉ đông cậu định làm gì? Cậu sẽ không định ở đây làm bánh một tháng đó chứ?"
"Kỳ nghỉ đông..." Hạ Hạ suy nghĩ một lúc: "Tớ chắc sẽ đi du lịch, nhưng vẫn chưa quyết định nên đi đâu."
Dù sao tối nay lớp học vừa mới kết thúc, vẫn còn mấy đề tài cuối kì phải nộp.
Vừa nghe đến chuyến du lịch, Lai Á ngay lập tức tỏ ra thích thú: "Cậu còn nghĩ cái gì nữa, đến Anh với tớ đi!"
"Anh?"
"Ừ, trước đây không phải cậu đã đến một hòn đảo nào đó của Anh để thư giãn sao? Tớ còn chưa bao giờ đến đó đâu, đúng lúc cậu sẽ đi cùng tớ. Gọi thêm bạn trai của tớ nữa, đi du dịch là phải sôi động, đi một mình thì chán lắm."
"Vậy cậu không về nhà à?"
Hai mắt Lai Á mở to: "Tớ bị điên hả? Khó khăn lắm mới chịu đựng được đến lúc nghỉ hè, quay lại Thái Lan để ngồi tù à?"
Hạ Hạ buồn cười: "Vậy chúng ta—"
Một bức ảnh bán khỏa thân lóe lên trong mắt cô.
Cô nói được một nửa liền vội vàng nuốt trở lại.
Thấy cô do dự, Lai Á nghiêng người nói: "Biểu cảm này cậu là sao đây, cậu không muốn đi du lịch cùng tớ à?"
"Không, không phải, đương nhiên là không phải."
Chiếc khăn tắm trắng mịn buộc lỏng lẻo kia cứ lượn qua lượn lại trước mắt Hạ Hạ, cô suy nghĩ vài giây rồi lịch sự nói: "Tớ mà đi thì có khác nào làm bóng đèn quấy rầy giữa cậu và bạn trai cậu đâu. Thực ra tớ đi du lịch một mình cũng không sao, yên tâm."
Suốt cả buổi như vậy chỉ vì chuyện này.
Lai Á trực tiếp trả lời: "Cái này thì có gì mà quấy rầy? Chúng ta là nhân vật chính của chuyến đi, nếu cảm thấy không thoải mái thì không cần gọi bọn họ!"
Nói thì nói như vậy, nhưng Hạ Hạ biết Lai Á thích náo nhiệt nhất.
"Thế này thì sao," Cô gợi ý: "Đầu tiên chúng ta đến Anh trước, rủ thêm bạn bè cho sôi động hơn. Sau đó chuyến thứ hai chúng ta sẽ đến một nơi khác, nơi đó chỉ có hai chúng ta, nơi chúng ta có thể lặng lẽ chơi."
"Ý tưởng hay." Lai Á đồng ý: "Kỳ nghỉ đông kéo dài hơn một tháng, chỉ ở một nơi thì quá nhàm chán. Vậy khi nào chúng ta có thể khởi hành đến hai quốc gia khác nhau? Ngày mai"
"Ngày mai không được," Hạ Hạ giải thích: "Tớ còn một bài kiểm tra cuối cùng nữa phải hoàn thành, tớ sẽ hoàn thành nó càng sớm càng tốt, sau đó chúng ta có thể xuất phát, được không?"
"Được, cũng không cần gấp."
Lai Á ăn uống xong ngồi xuống Sofa: "Vừa vặn đây là lần đầu tiên tớ đến Hồng Kông, cậu cứ từ từ học, tớ sẽ chịu trách nhiệm hưởng thụ, ăn bánh cậu làm, theo đuổi tình yêu và xem phim truyền hình—à, nhân tiện, cậu có còn nhớ bộ phim truyền hình Hàn Quốc mà chúng ta định xem suốt đêm không?"
Bạn thấy sao?