Chương 317: Ôm
"A Tử! Mấy giờ mới chịu về ăn tối đây!"
Giọng nói của một người phụ nữ đột nhiên vang lên từ khu dân cư phía sau cô, âm thanh vang vọng khắp sân chơi nhỏ đều có thể nghe thấy.
Cậu bé đang nói chuyện với Hạ Hạ nghe thấy giọng nói đó, vai cậu bất lực rũ xuống, nghiêng người về phía khu dân cư hét lên: "Con biết rồi, mẹ!"
Tiếng hét khiến Hạ Hạ lấy lại tinh thần: "Em nhanh về nhà ăn cơm đi."
Cô mỉm cười với cậu bé: "Cảm ơn em còn nhớ đến chị."
Cậu bé nghe vậy sửng sốt, đột nhiên nói: "Chị đợi em ở đây một lát nha!"
Hạ Hạ còn chưa kịp phản ứng thì cậu bé quay người bỏ chạy.
Chẳng mấy chốc, tiếng người la hét gọi về nhà ăn cơm lại bắt đầu vang lên. Những đứa trẻ đang chơi bóng đều bất đắc dĩ bị gọi đi. Chỉ mới mấy phút, sân chơi đã trở nên trống rỗng yên tĩnh.
Hạ Hạ ngồi một mình trên bậc thềm, đợi một lúc lâu nhưng cậu bé vẫn chưa quay lại. Cô nhìn xuống đồng hồ rồi lại nhìn lên sân vận động trống rỗng.
Cuộc trò chuyện vừa rồi lặng lẽ vang vọng trong đầu cô, cô gái không khỏi nhìn sang bên cạnh.
Ở đó từng có một cửa hàng nhỏ.
Chủ rạp là một bà cụ tốt bụng. Hạ Hạ vẫn còn nhớ lần cô đi mua kẹo bơ cứng, bà cụ còn mỉm cười đưa thêm cho cô một nắm.
Nhưng mà hiện tại, cửa hàng nhỏ đã bị phá bỏ, không còn dư lại chút dấu vết nào, thay vào là những chiếc ghế dài để người qua đường nghỉ ngơi, trò chuyện. Chúng được đặt ở đó mà không có bất kỳ vi phạm nào, như thể... quầy bán kẹo bơ cứng chưa từng tồn tại.
Đúng lúc này, một bóng người nhanh nhẹn lướt qua ghế dài, từ cửa bên đi vào sân chơi rồi hướng thẳng về phía cô.
Cậu bé chạy đến đổ mồ hôi đầm đìa. Hạ Hạ tìm trong túi xách của mình một chiếc khăn giấy đưa cho cậu: "Em đi đâu thế?"
Cậu bé cười toe toét, lấy ra từ trong túi áo phồng lên rất nhiều thứ, hai tay nắm lấy tay Hạ Hạ: "Cho chị đấy!"
Thứ được đưa cho cô chính là kẹo bơ cứng giống hệt lúc trước.
Một nắm lớn, còn có thể ngửi thấy mùi thơm sữa đậm đà qua lớp giấy gói.
"Chỗ này để xây dựng với lắp đặt mấy cái ghế dài nên cửa hàng nhỏ của bà Lương chuyển sang con phố đối diện, chị không biết hả?"
Cậu bé chưa kịp nói xong thì lại có tiếng hét từ phía người dân trên lầu: "A Tử! "
Giọng điệu giống như muốn từ trên lầu nhảy xuống giết người vậy.
"Ơ con nghe rồi mẹ! Về liền đây!" Cậu bé nhét hết kẹo vào tay Hạ Hạ: "Em về nhà ăn cơm đây! "
Tay nhỏ của Hạ Hạ cũng không cầm được nhiều kẹo như vậy, thấy cậu bé nói xong liền chạy đi, cô vội vàng xoay người kêu lớn: "Cảm ơn em!"
Cậu bé cũng không quay đầu lại, lạnh lừng xua tay.
Cảnh tượng phía sau lưng khiến Hạ Hạ bật cười.
Bạn thấy sao?