Chương 312: Đợi anh
Lúc 5 giờ 30 sáng, Căn cứ vũ trang Myitkyina.
Bên ngoài có hai tiếng gõ cửa, giây tiếp theo, cửa từ bên trong mở ra. Á La đang định nói thì thấy Chu Dần Khôn đang nói chuyện điện thoại nên nuốt lời lại, im lặng đi theo.
"Xin lỗi, anh Khôn." Bruno đầu bên kia điện thoại nói: "Lúc em đang ngắm bắn thì nhận thấy bóng người bên cửa sổ có gì đó không ổn, sau đó nghe thấy trên lầu có tiếng động lạ, đó là tiếng quần áo cọ xát vào lan can. Sau khi nhảy ra khỏi cửa sổ thì mới phát hiện có người phục kích. Cảnh sát Trung Quốc đã phòng bị sẵn rồi, thậm chí còn muốn bắt ngược lại. Cho nên em tạm thời từ bỏ nhiệm vụ bắn tỉa, nhưng em sẽ tìm một cơ hội khác."
"Không cần." Trong điện thoại vang lên tiếng bật lửa, Chu Dần Khôn châm một điếu thuốc: "Mày về căn cứ Qingshuihe đi."
"Vâng."
Cúp điện thoại xong, Chu Dần Khôn ném điện thoại lên bàn, chạm vào vào laptop, màn hình ngay lập tức sáng lên.
Á La bước tới báo cáo: "Anh Khôn, em vừa nhận được điện thoại từ Kevin, nó nói Tra Sai và Carl đã bị quân đội Mỹ tấn công ở Afghanistan vào đêm qua, hai bên đã nổ súng, đến hiện tại vẫn chưa dừng lại. Nga và Mỹ cũng đã triển khai lực lượng Cảnh sát tại các sân bay và các cảng quốc tế, người của chúng ta đang tạm thời bị mắc kẹt tại chỗ, không thể tự do di chuyển."
Nói đến đây, Á La dừng lại: "Cảnh sát chắc chắn đã biết kế hoạch và việc triển khai nhân lực của chúng ta."
Người đàn ông nhìn ảnh của Hướng Hành Dư trên máy tính: "Thú vị."
Á La nhìn theo ánh mắt của anh, hơi cau mày. Chẳng lẽ Bruno ám sát thất bại rồi? cậu ta nhìn Chu Dần Khôn: "Anh Khôn, anh có muốn rời đi ngay bây giờ không?"
Cho dù Á La không nhắc thì tình hình hiện tại cũng đã quá rõ ràng.
Không thể trùng hợp mà cảnh sát các nước phản ứng nhanh chóng và cùng lúc như vậy được, cái người Cục trưởng Cục Kiểm soát Ma túy Trung Quốc kia đang ăn miếng trả miếng. Một khi những người khác bị khống chế, nơi anh Khôn ở hiện tại sẽ trở thành một hòn đảo biệt lập. Bước tiếp theo của cảnh sát là bao vây nơi này.
Rời khỏi.
Chu Dần Khôn ngước mắt nhìn màn hình TV tối đen. Cánh cửa phòng ngủ phản chiếu trên đó.
Tầm mắt của Á La luôn dõi theo anh nên đương nhiên có thể nhìn rõ.
Tình hình bên ngoài đang căng thẳng, nhưng người trong phòng ngủ lại yên bình ngủ yên. Mặc dù Chu Dần Khôn chưa bao giờ nói rõ ràng, nhưng Á La biết anh Khôn không muốn bỏ người trong phòng ngủ kia lại, cho dù đó chỉ là trong thời gian ngắn.
Nhưng cái người Chu Hạ Hạ trong phòng ngủ kia, vẻ ngoài nhu nhược yếu đuối, thực ra trái tim lại lạnh lùng cứng rắn nhất.
Cô ta căn bản sẽ không có chút nào cảm kích.
Dù vậy, anh Khôn cũng sẽ không giết cô ta. Nếu cặp vợ chồng già ở Kumon Bumn không tiết lộ manh mối cho cảnh sát, phá vỡ kế hoạch ban đầu, anh Khôn đã dự định sẽ đưa Chu Hạ Hạ ra nước ngoài phẫu thuật, sau khi lấy ra máy định vị ra sẽ tiếp tục sống cùng cô ta.
Bạn thấy sao?