Chương 308: Tiêu hao
Hạ Hạ sớm tắm rửa rồi đi ngủ, nhưng nằm trên giường lại không ngủ được.
Mở cửa ban công phòng ngủ ra, bên ngoài có một sân thượng rộng mở. Cô bước tới ngồi xuống ghế.
Cô biết nơi này cũng là căn cứ vũ trang, nhưng nó khác với căn cứ trước đó. Vào ban đêm ở đây không có bất kỳ âm thanh huấn luyện nào, xung quanh đều yên tĩnh. Cô ngẩng đầu lên nhìn thấy những ngôi sao.
Có vẻ như... đã lâu rồi cô không ngắm sao.
Cô ngẩng đầu nhìn lên, cho đến khi gió trên đỉnh núi thổi qua, cơ thể cô theo bản năng co rúm lại, Hạ Hạ mới hoàn hồn lại. Lúc này, lưng cô hơi chùng xuống, một tấm chăn nặng nề không thương tiếc ném lên người cô, trong nháy mắt đã chắn hết gió.
Tiếp theo đó là một giọng nói thô lỗ.
"Trời lạnh còn không biết mặc áo khoác vào à?"
Chu Dần Khôn ngồi xuống trên ghế bên cạnh, giữa hai người có một chiếc bàn tròn nhỏ. Anh nhìn cô gái im lặng, giọng điệu thờ ơ nói: "Không ngủ được?"
Hạ Hạ cúi đầu gấp chiếc chăn đắp trên người lại. Rõ ràng là gấp xong rồi sẽ đi.
Người đàn ông đương nhiên không cho phép, một giây trước khi cô chuẩn bị đứng dậy, anh đã tóm lấy cô kéo lại: "Chu Hạ Hạ, tôi cũng đã hết giận rồi, cháu còn giận cái gì nữa?"
Anh buông tay cô ra rồi ngả người về phía sau: "Mấy tháng nay tôi cũng đã suy nghĩ tới một chuyện. Cháu nói xem, cháu liều mạng để trốn thoát, rốt cuộc là cháu không muốn ở bên tôi, hay là không thể ở bên tôi? Chính cháu làm rõ cho tôi được không?"
Nghe vậy, Hạ Hạ nhìn sang. Rõ ràng là không hiểu ý anh.
"Còn chẳng phải là vì tôi đã giết chết vài người mà cháu quan tâm nhất, cho nên nếu cháu chấp nhận tôi, trong lòng cháu sẽ cảm thấy rất áy náy đúng không? Cho nên cháu chỉ có thể thuyết phục bản thân không có chút tình cảm nào với tôi."
"Nhưng bây giờ mọi thứ không giống như vậy." Chu Dần Khôn nói: "Cháu cũng làm vậy với tôi mà."
Anh quay đầu nói từng chữ một: "Chúng ta trốn khỏi Mexico ngày đó, A Diệu rơi xuống biển."
Chưa kịp nói xong, anh đã thấy vẻ mặt Hạ đột nhiên thay đổi, trong mắt tràn đầy kinh ngạc.
"Rơi xuống biển không đáng sợ như vậy, nhưng trước khi rơi xuống biển nó đã bị bắn, cho nên đó là nguyên nhân tại sao đến nay vẫn chưa rõ sống chết, cháu nói xem khả năng còn sống là bao nhiêu?"
Hạ Hạ lúc này không nói nên lời.
Cô chỉ nhớ trên đường đến sân bay ngày hôm đó, A Bộ nói A Diệu đi riêng để tránh nguy hiểm. Sau đó, mọi người bất ngờ bị truy đuổi, cuối cùng chỉ có cô và Chu Dần Khôn lên máy bay trở về Myanmar. Cô còn luôn nghĩ A Bộ và A Diệu sẽ đáp những chuyến bay khác để trở về, nhưng cô chưa bao giờ nghĩ tới...
"Nếu cháu không tiết lộ vị trí của mình rồi thu hút sự truy đuổi, thì sẽ không có chuyện gì xảy ra với A Diệu."
Chu Dần Khôn nhìn cô chằm chằm: "Tôi giết những người mà cháu quan tâm, cháu liền liều mạng với tôi. Giờ cháu giết A Diệu rồi, cháu lấy gì bồi thường cho tôi? Ở chỗ tôi, một đám người của cháu cộng lại cũng không bằng A Diệu."
Bạn thấy sao?