Chương 304: Người quen
Chạng vạng tối, núi Kumon Bum.
Hạ Hạ đã rửa sạch nguyên liệu, cô ngồi trước bếp đá, nhìn về hướng rừng cây.
Từ sáng sớm Á La đã xuống núi với danh sách cô đưa, đáng lẽ buổi trưa phải về rồi chứ, nhưng đến bây giờ vẫn chưa lại quay lại. Cô quay lại, bắt gặp ánh mắt của người đàn ông.
Ánh mắt rõ ràng là đang dò xét, anh nhìn cô chằm chằm hồi lâu không rời đi.
Hạ Hạ nhìn nguyên liệu trên tay, dừng lại, ngẩng đầu lên nói: "Gia vị không còn nhiều, Á La còn chưa về. Tối nay ăn cháo đơn giản thôi được không?"
Thời điểm hai người ở riêng, cô rất ít khi chủ động nói chuyện. Chu Dần Khôn đứng trước hàng rào gỗ, nhìn khuôn mặt đó không nói gì.
Hạ Hạ coi như anh đồng ý, khéo léo nhóm lửa đun nước. Trong bếp đá vừa nhóm lửa lên, một đôi chân dài đã xuất hiện bên cạnh cô, cô cũng không ngẩng đầu lên nói: "Gạo chỉ vừa mới cho vào thôi, còn phải nấu một lúc nữa mới được."
Chu Dần Khôn ngồi xổm xuống , nhìn khuôn mặt cô gái, gọi một tiếng: "Chu Hạ Hạ".
Giọng điệu này không phải giọng điệu bình thường lúc sai xử người khác, trong lòng Hạ Hạ cảm thấy căng thẳng khó hiểu, nhưng trên mặt cô vẫn cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, cô thêm củi vào bếp đá, cũng không có phản ứng gì.
Người đàn ông nắm lấy cổ tay cô.
Lâu lắm rồi mới chạm vào, nhiệt độ trong lòng bàn tay anh nóng như thiêu đốt, khoảnh khắc anh cầm lấy, một trận tê cứng truyền từ cánh tay đến sống lưng, trái tim vốn bình tĩnh đã lâu bỗng đập nhanh hơn.
Ngọn lửa bùng cháy xung quanh hai người, ánh lửa như nhảy múa. Chu Dần Khôn hỏi: "Cháu còn chuyện giấu tôi đúng không?"
Hạ Hạ vẫn cầm củi trong tay, không nói gì.
"Hiện tại không có người ngoài, chỉ cần cháu thú nhận," Anh nhìn cô: "Tôi sẽ tha thứ cho cháu một lần cuối cùng."
Sau khi nghe được chữ "tha thứ", Hạ Hạ cuối cùng cũng phản ứng lại. Cô quay đầu, bắt gặp ánh mắt của anh: "Tôi làm gì sai mà cần chú tha thứ?"
Giọng cô không lớn, nhưng lời nói lại rất rõ ràng.
Chu Dần Khôn im lặng nhìn cô, bầu không khí trở nên căng thẳng.
Ngọn lửa trong bếp đá rất lớn, nước trong nồi đang có xu hướng sôi lên. Hạ Hạ muốn đưa thìa ra khuấy nhưng bị anh giữ chặt, cô vùng vẫy hai lần đều không thành công.
Vì dừng sức quá lớn nên ngực cô gái cứ phập phồng lên xuống, cô từ bỏ việc vùng vẫy, tiếp tục cứng đờ ra.
Ngay lúc bầu không khí căng thẳng đến cực điểm, phía sau vang lên một âm thanh xào xạc mơ hồ. Chu Dần Khôn quay đầu lại, tiếng bước chân xào xạc chậm rãi, có thể nhận ra đã già.
Quả nhiên, Hạ Hạ nhìn sang, trên mặt lộ ra vẻ kinh ngạc: "Ông, sao ông lại đến đây?"
Nghe được tiếng gọi ông trong trẻo đó, Chu Dần Khôn vô thức cau mày, đúng là không bao giờ thay đổi cái thói quen gọi loạn lên.
Bạn thấy sao?