🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [201-372] Đỉnh Cấp Tên Côn Đồ – Chu Phù Yêu

[201-372] Đỉnh Cấp Tên Côn Đồ – Chu Phù Yêu


Chương 304: Người quen

Chạng vạng tối, núi Kumon Bum.

Hạ Hạ đã rửa sạch nguyên liệu, cô ngồi trước bếp đá, nhìn về hướng rừng cây.

Từ sáng sớm Á La đã xuống núi với danh sách cô đưa, đáng lẽ buổi trưa phải về rồi chứ, nhưng đến bây giờ vẫn chưa lại quay lại. Cô quay lại, bắt gặp ánh mắt của người đàn ông.

Ánh mắt rõ ràng là đang dò xét, anh nhìn cô chằm chằm hồi lâu không rời đi.

Hạ Hạ nhìn nguyên liệu trên tay, dừng lại, ngẩng đầu lên nói: "Gia vị không còn nhiều, Á La còn chưa về. Tối nay ăn cháo đơn giản thôi được không?"

Thời điểm hai người ở riêng, cô rất ít khi chủ động nói chuyện. Chu Dần Khôn đứng trước hàng rào gỗ, nhìn khuôn mặt đó không nói gì.

Hạ Hạ coi như anh đồng ý, khéo léo nhóm lửa đun nước. Trong bếp đá vừa nhóm lửa lên, một đôi chân dài đã xuất hiện bên cạnh cô, cô cũng không ngẩng đầu lên nói: "Gạo chỉ vừa mới cho vào thôi, còn phải nấu một lúc nữa mới được."

Chu Dần Khôn ngồi xổm xuống , nhìn khuôn mặt cô gái, gọi một tiếng: "Chu Hạ Hạ".

Giọng điệu này không phải giọng điệu bình thường lúc sai xử người khác, trong lòng Hạ Hạ cảm thấy căng thẳng khó hiểu, nhưng trên mặt cô vẫn cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, cô thêm củi vào bếp đá, cũng không có phản ứng gì.

Người đàn ông nắm lấy cổ tay cô.

Lâu lắm rồi mới chạm vào, nhiệt độ trong lòng bàn tay anh nóng như thiêu đốt, khoảnh khắc anh cầm lấy, một trận tê cứng truyền từ cánh tay đến sống lưng, trái tim vốn bình tĩnh đã lâu bỗng đập nhanh hơn.

Ngọn lửa bùng cháy xung quanh hai người, ánh lửa như nhảy múa. Chu Dần Khôn hỏi: "Cháu còn chuyện giấu tôi đúng không?"

Hạ Hạ vẫn cầm củi trong tay, không nói gì.

"Hiện tại không có người ngoài, chỉ cần cháu thú nhận," Anh nhìn cô: "Tôi sẽ tha thứ cho cháu một lần cuối cùng."

Sau khi nghe được chữ "tha thứ", Hạ Hạ cuối cùng cũng phản ứng lại. Cô quay đầu, bắt gặp ánh mắt của anh: "Tôi làm gì sai mà cần chú tha thứ?"

Giọng cô không lớn, nhưng lời nói lại rất rõ ràng.

Chu Dần Khôn im lặng nhìn cô, bầu không khí trở nên căng thẳng.

Ngọn lửa trong bếp đá rất lớn, nước trong nồi đang có xu hướng sôi lên. Hạ Hạ muốn đưa thìa ra khuấy nhưng bị anh giữ chặt, cô vùng vẫy hai lần đều không thành công.

Vì dừng sức quá lớn nên ngực cô gái cứ phập phồng lên xuống, cô từ bỏ việc vùng vẫy, tiếp tục cứng đờ ra.

Ngay lúc bầu không khí căng thẳng đến cực điểm, phía sau vang lên một âm thanh xào xạc mơ hồ. Chu Dần Khôn quay đầu lại, tiếng bước chân xào xạc chậm rãi, có thể nhận ra đã già.

Quả nhiên, Hạ Hạ nhìn sang, trên mặt lộ ra vẻ kinh ngạc: "Ông, sao ông lại đến đây?"

Nghe được tiếng gọi ông trong trẻo đó, Chu Dần Khôn vô thức cau mày, đúng là không bao giờ thay đổi cái thói quen gọi loạn lên.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...