Chương 291: Tình báo (H nhẹ)
Nhưng giọng điệu của người đàn ông không cho phép cô từ chối.
Anh luôn là người thích ăn mềm không ăn cứng, Hạ Hạ im lặng vài giây, chắp hai tay vào nhau, thầm ước trong lòng, sau đó cúi đầu thổi tắt nến.
"Lần này ước cái gì vậy?"
Cô mím môi, không trả lời mà cầm nĩa lên, xắn một miếng bánh kem nhỏ, dùng một tay hứng bên dưới rồi đưa cho người đàn ông.
Chu Dần Khôn nhìn cô không nói gì.
"Giống như trước đây." Cô ngước mắt lên nhìn vào mắt anh: "Được không?"
Giọng nói của cô dịu dàng, ánh mắt của người đàn ông dần dần tối lại. Anh nhìn miếng bánh trước mặt rồi nắm lấy tay cô. Lòng bàn tay anh nóng hổi, đầu ngón tay thô ráp cố ý như vô tình xoa xoa mu bàn tay cô.
"Chu Hạ Hạ, cháu đây là... cầu xin tôi sao?"
Còn chủ động đút cho anh ăn.
Hạ Hạ không nói chuyện. Không thừa nhận, nhưng cũng không phủ nhận.
Chu Dần Khôn nhớ lại. Là ai vội lùi lại đi tắm, là ai khóa cửa phòng như phòng sói?
Người đàn ông buông tay cô ra, cách xa cô, chậm rãi nói: "Cầu xin phải cho ra dáng của cầu xin."
Ẩn ý trần trụi trong mắt, Hạ Hạ hiểu. So với việc ở một mình với anh trên hòn đảo này cả tháng trời, chuyện đó... hình như chẳng là gì cả.
Thực sự không tính là gì.
Cô tự nhủ với mình nhiều lần trong đầu.
Hạ Hạ nhắm mắt lại, lấy hết can đảm, mở miệng ngậm miếng bánh kem nhỏ, sau đó từ từ tiến lại gần.
Chu Dần Khôn đôi mắt đen láy chờ đợi cô đến gần hơn, động tác của cô nhẹ nhàng chậm rãi, vừa khi môi hai người chạm nhau, anh nắm lấy gáy cô, lật cô lại đè xuống dưới, quấn lấy cô hôn cô thật sâu.
Chất kem ngọt ngào tan chảy giữa môi lưỡi.
Tấm kính trong suốt sát đất sạch sẽ phản chiếu hai cơ thể trần trụi đan xen vào nhau trên ghế sofa. Trong đó, thân hình nhỏ xinh trắng nõn gần như được cơ thể của người đàn ông che phủ hoàn toàn, trên tấm kính, bắp chân cân đối của cô gái bị đôi tay to lớn giữ chặt, những ngón chân duỗi ra căng thẳng run rẩy theo nhịp đưa đẩy.
Hình ảnh không rõ ràng, dâm mĩ không thể tả.
*
Không biết qua bao lâu.
Gió lạnh thổi vào cổ khiến Hạ Hạ co người lại, sau đó cô từ từ mở mắt.
"Tỉnh rồi?" Bên tai truyền đến giọng nói của người đàn ông.
Chu Dần Khôn cảm giác được cô co rúm lại, anh kéo chăn lại: "Muốn uống nước không?"
Cô gái yếu ớt lắc đầu. Nhìn quanh, nhận ra đây không phải là một căn phòng trong nhà mà là một bục quan sát rộng lớn. Cô được quấn trong một chiếc chăn bông mềm mại, dưới chăn không có mặc quần áo, thậm chí... cô còn duy trì tư thế ngồi trên người anh.
Bạn thấy sao?