🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [201-372] Đỉnh Cấp Tên Côn Đồ – Chu Phù Yêu

[201-372] Đỉnh Cấp Tên Côn Đồ – Chu Phù Yêu


Chương 282: Ảnh chụp

Anh lái rất nhanh, đến nỗi gió thổi bay mũ của Hạ Hạ.

Gặp những chiếc cano khác chạy ngang qua, người đàn ông bình tĩnh chuyển hướng, vù vù trôi dạt trên biển, tạo nên bọt sóng lớn.

Hạ Hạ cảm giác như mình sắp bay lên, cô luống cuống giữ chặt túi vải và cuốn sổ trên chân, đồng thời tay cũng bám chặt vào thành không dám mở mắt.

May mắn là cũng rất nhanh đã sớm đến vùng biển rộng mở yên tĩnh, bây giờ không còn ai có thể làm phiền anh nữa, Chu Dần Khôn hài lòng tắt máy, để cano trôi chậm trên biển.

Người ta nói rằng những người tâm trạng không tốt thích hợp nhất là ngắm biển, tâm trạng của người đó sẽ trở nên thoải mái hơn.

Nghĩ đến đây, người đàn ông quay lại nhìn Hạ Hạ, thấy cô sắc mặt tái nhợt, chật vật rúc vào góc ghế sau, mũ không biết đã bay đi đâu mất.

Hai tay Chu Dần Khôn vẫn đặt trên vô lăng, anh im lặng hai giây: "Cháu sợ nước hả?"

Hạ Hạ tuy đã học bơi mấy lần ở trường nhưng nước trong bể bơi cũng không sâu, khác xa với vùng biển không đáy lúc này, nơi này đã cách xa đám đông trên bờ, Chu Dần Khôn còn lái cano như máy bay, cô đâu chỉ sợ hãi, nhịp tim đến giờ còn chưa chậm lại đây.

Hạ Hạ không trả lời câu hỏi của anh, cô sợ hãi buông tay vịn ra, hít một hơi thật sâu để bình tĩnh lại nhịp tim.

Người đàn ông cũng không khó chịu, còn đặc biệt thích thú.

Anh cũng ngồi ở ghế sau, cánh tay dài ôm cô gái cùng túi xách của cô vào lòng: "Không phải tôi chỉ muốn tìm một nơi không có ai quấy rầy để cháu có thể tập trung vẽ tranh sao?"

Nhưng cô đây thậm chí còn không biết cây bút đã rơi đến nơi nào rồi, phần lớn cuốn sổ cũng bị ướt, không nói lời nào, cô lấy khăn giấy trong túi ra lau từng trang.

Chu Dần Khôn cúi đầu buồn cười nhìn cô: "Giận à?"

Giận cũng thơm nữa.

Anh ngửi thấy mùi thơm trên người cô, anh nhẹ nhàng lấy cuốn sổ đi, ôm cô vào lòng lật từng trang một. Mặc dù đã bị nước thấm ướt một chút nhưng nhìn chung vẫn ok.

"Sao cháu luôn vẽ những ngôi nhà vậy, muốn mua một cái hả?" Anh dừng lại ở một trang, trên đó vẽ một lâu đài rất cổ điển: "Nơi này tốt nè, ở đâu vậy?"

"Không có muốn mua." Hạ Hạ lên tiếng: "Đây là mô phỏng theo, trên cơ sở này rồi thêm một chút ý tưởng của riêng bản thân vào."

Ở trình độ hiện tại của cô, chỉ có thể được gọi là "ý tưởng", thậm chí còn không được gọi là "thiết kế". 

Chu Dần Khôn hiểu ý của cô, tiếp tục lật từng trang: "Nếu thích những thứ này thì học đại học kiến ​​trúc đi. Lần này từ kỳ nghỉ trở về chuyển tới học ở một trường cấp hai quốc tế ở Yangon thì sao? Trường tốt nhất ở Myanmar."

Nghe vậy, Hạ Hạ hiển nhiên là có chút giật mình, quay đầu sang bên, như thể không tin vào những gì mình vừa nghe. Kể từ khi bị buộc phải ở lại với anh, cô không có nổi một cuộc sống học đường bình thường như trước.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...