🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [201-372] Đỉnh Cấp Tên Côn Đồ – Chu Phù Yêu

[201-372] Đỉnh Cấp Tên Côn Đồ – Chu Phù Yêu


Chương 279: Rời khỏi

Sáng sớm hôm sau.

Ngày đầu tiên của tháng 4, vẫn chưa đến mùa mưa ở Myanmar nhưng chẳng hiểu sao lại xuất hiện một cơn mưa phùn.

Trong một biệt thự gia đình ở quận Bahan, thành phố Yangon, một người phụ nữ mặc váy màu xanh đậm đang dẫn một bé gái xuống cầu thang.

Trong phòng khách chỉ có hai chiếc vali, đối với một gia đình sắp định cư ở nước ngoài mà nói thì hơi ít.

Người chồng nói đợi đến đó rồi từ từ mua thêm cũng không quá muộn. Chỉ cần mang đi một số đồ vật quan trọng là được.

Cô bé tay ngắn chân ngắn nhưng lại nhất quyết muốn tự mình đi xuống lầu. Vừa bước xuống bậc thang cuối cùng đã nhìn thấy người trong phòng khách, cô bé vui vẻ dang rộng đôi tay nhỏ nhắn chạy tới: "Ba!"

Hàn Kim Văn vừa đặt chìa khóa lên bàn, liền nghe thấy một âm thanh gọi ông, ông quay quay lại, nhìn thấy con gái đang chạy về phía mình, ông cũng chạy tới bế đứa nhỏ lên, vui vẻ xoay vòng.

Cô bé vui sướng cười khúc khích.

Lúc này, vợ Hàn Kim Văn đi tới, nhìn thấy chìa khóa trên bàn liền có chút bối rối.

"Đây là căn nhà mà ông cụ cho chúng ta lúc trước, cũng phải trả lại sao." 

Hàn Kim Văn ôm đứa bé nhìn xung quanh.

Đã kết hôn nhiều năm, cũng đã sống ở đây nhiều năm, người phụ nữ đương nhiên không đành lòng.

Mặc dù bà ấy rất mong chồng có thể "rửa tay gác kiếm" càng sớm càng tốt, không cần đem đầu đi kiếm tiền nữa. Nhưng đến lúc này lại cảm thấy có chút không đành lòng.

Hàn Kim Văn đã trải qua hàng chục năm cuộc đời ở đây, ở đất nước đầy rẫy nguy hiểm và cơ hội này.

"Thật ra...nếu anh muốn, chúng ta có rời đi muộn một chút cũng không sao cả." Bà ấy ấm áp nói.

Hàn Kim Văn rốt cuộc cũng thu hồi ánh mắt, nhìn về phía vợ mình.

"Ba, con muốn xuống." Lúc này cô bé đá chân, Hàn Kim Văn đặt cô bé xuống đất, cô bé chạy đến ghế sofa ôm con búp bê lớn lên.

"Em không hiểu đâu, bây giờ mới là thời điểm tốt nhất." Hàn Kim Văn hiếm khi nói chuyện kinh doanh với vợ, đây gần như là lần đầu tiên.

Người đàn ông nghiêm túc nhìn vợ.

"Hiện tại công việc kinh doanh của Chu gia đang rất phát đạt, thà từ bỏ trong khi nó đang được đổi mới còn hơn là tiếp quản một công việc quan trọng rồi mới rời đi. Nếu không, hoặc là sẽ không thể rời đi, hoặc là sẽ để lại rất nhiều chuyện đằng sau, lại gây rắc rối cho Khôn."

Mặc dù không biết chi tiết cụ thể công việc kinh doanh nhưng người phụ nữ biết Chu Dần Khôn, cũng đã gặp được anh từ lâu. Có lẽ biết Chu Dần Khôn là người như thế nào, đồng thời bà ấy cũng biết Lão Hàn coi anh như con ruột của mình.

Người phụ nữ nghe xong liền gật đầu, nắm lấy cánh tay chồng mình: "Em không ngờ cậu ấy lại để chúng ta thuận lợi đi như vậy."

Hàn Kim Văn vỗ nhẹ vào tay bà ấy: "Tối qua khi anh nói với cậu ấy anh cũng hơi lo. Không ngờ Khôn lại đồng ý dễ dàng như vậy. Cậu ấy không những không đòi hỏi điều kiện gì mà còn muốn đưa thêm cho chúng ta một khoản tiền nữa, nhưng mà sao anh nỡ lấy được chứ."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...