🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [201-372] Đỉnh Cấp Tên Côn Đồ – Chu Phù Yêu

[201-372] Đỉnh Cấp Tên Côn Đồ – Chu Phù Yêu


Chương 278: Nói ra

Ánh mắt của A Diệu rời khỏi bóng lưng Á La: "Không phải."

Chu Dần Khôn chờ đợi câu tiếp theo.

A Diệu suy nghĩ một lúc rồi nói: "Á La tính tình nóng nảy, thậm chí còn hơn cả Carl năm đó, nhưng cậu ta quả thực là một người có triển vọng tốt. Vị trí chỉ huy chỉ nên được đảm nhận bởi những người có năng lực, anh Khôn, em sẽ không vì quyền lực mà nhắm đến một mầm giống tốt."

Cho dù A Diệu không nói Chu Dần Khôn cũng biết.

"Em chỉ lo thái độ của cậu ta đối với Chu Hạ Hạ quá thù địch."

A Diệu nhớ lại: "Lần trước ở rìa vách đá, Hạ Hạ nổ súng vào anh, anh Khôn, mọi người có mặt ở đó đều biết khẩu súng đó bắn lệch tâm, nó vốn không có tính đe dọa. Nhưng lúc đó Á La thật sự muốn bắn trả, với kỹ năng bắn súng của cậu ta, Chu Hạ Hạ nhất định sẽ chết."

"Đã có ý định ra tay một lần, không có gì đảm bảo sẽ không có lần hai." A Diệu nghiêm túc nói: "Em lo lắng một ngày nào đó cậu ta sẽ lại ra tay tấn công Chu Hạ Hạ."

"Nó không dám." Chu Dần Khôn lắc nhẹ ly rượu trong tay: "Nếu nó ngu ngốc đến mức ngay cả phân lượng của Chu Hạ Hạ cũng không đong nổi thì nó sẽ không thể sống sót qua nhiều trận chiến như vậy."

Như này cũng có lý. A Diệu suy nghĩ hai giây rồi hỏi: "Nhỡ có chuyện ngoài ý muốn xảy ra thì sao."

"Bụp" một tiếng, ly rượu bị đặt trở lại bàn.

"Vậy thì giết." Chu Dần Khôn nhìn vào mắt A Diệu: "Ai đụng vào con bé thì cứ trực tiếp giết."

"Rõ."

Người đàn ông nhìn thời gian, cuối cùng cũng đến chín giờ hai mươi lăm, anh đứng dậy: "Ngày mai tao sẽ đưa con bé đi nghỉ ở Mexico, mày cũng đi."

"Em?" A Diệu đứng dậy sau anh, giọng điệu có vẻ ngạc nhiên.

Hắn hiện tại không thể đi theo Chu Dần Khôn như trước đây, người chỉ huy phải kiểm soát toàn bộ quân đội vũ trang, trừ khi có nhiệm vụ đặc biệt nếu không sẽ không được phép tự ý rời đi.

Chu Dần Khôn không kiên nhẫn liếc qua một cái. Anh dựa vào lan can của đài quan sát, từ trong túi lấy ra một điếu thuốc, châm lửa: "Chu Hạ Hạ không thích Á La."

A Diệu cũng không ngạc nhiên. Rốt cuộc chính Á La đã kéo Chu Hạ Hạ về tiêm ma túy, sau đó còn thô bạo ép cô tiêm dịch dinh dưỡng.

Nhưng chuyện này có liên quan gì đến việc đi nghỉ?

"Hai người không phải là bạn bè sao?" Chu Dần Khôn rít một hơi thuốc lá: "Con bé tháng này nói không nhiều, mày đến dỗ con bé nói thêm mấy câu, tránh cho bị câm."

A Diệu sửng sốt một chút, không ngờ đây lại là nguyên nhân.

Đang định mở miệng trả lời liền nghe thấy một giọng nói quen thuộc từ phía dưới đài quan sát truyền đến: "Ủa Khôn, sao lại ở đây một mình thế?"

Chu Dần Khôn quay đầu nhìn lại, liền thấy Hàn Kim Văn mỉm cười vẫy tay với anh.

"Tôi có vài chuyện muốn nói với cậu, giờ sẽ lập tức lên đó!"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...