Bình minh đã sớm ló rạng.
Cửa phòng giam còn chưa đóng hẳn, ngoài cửa có tiếng bước chân nhè nhẹ, người đàn ông trên giường liền mở mắt ra.
*Thính rứa pa.
Anh liếc về phía cửa, nhìn vào đôi giày liền biết người đến thuộc lực lượng vũ trang.
Chu Dần Khôn cũng không để ý tới người đó, cúi đầu nhìn cô gái đang nằm trên người mình. Có lẽ vì kiệt sức nên cô vẫn giữ nguyên tư thế như đêm qua, mặt tựa vào người anh tạo ra một vết đỏ, hơi thở nặng nề, vẫn đang ngủ say.
Anh xoay người nhẹ nhàng đặt người trở lại giường. Cử động như này, dương vật vốn đang vùi trong cơ thể cô suốt đêm dần dần trượt ra ngoài, thứ chất lỏng bên trong cũng theo đó chảy ra.
Chu Dần Khôn nhấc chăn lên vai, đắp thật kín cho cô. Sau đó anh nhặt quần áo mặc vào, chuẩn bị đưa người đi tắm rửa.
Cho dù muốn tiếp tục giam cô lại thì cũng phải giam trong phòng anh. Điều kiện ở nơi này không tốt, ở lâu sẽ dễ mắc bệnh.
Anh đứng dậy, tấm ván giường bật lên, có thứ gì đó rơi xuống chân anh phát ra tiếng "cạch".
Chu Dần Khôn cúi đầu nhìn xuống, thấy vỉ thuốc còn một nửa. Dự cảm không lành vô cớ ập đến, anh cầm lên nhìn tên thuốc ở mặt sau, sắc mặt lập tức tối sầm.
Thuốc có hạn sử dụng rất mới, chỉ được đưa tới sau khi cô bị giam lại. Người đàn ông quay lại nhìn cô gái trên giường, cô không thể tự mình lấy được thứ này.
Cửa phòng giam mở ra, Á La đang đợi bên ngoài.
Sáng sớm cậu ta tỉnh dậy, phát hiện cửa phòng Chu Dần Khôn mở, bên trong không có người, suy nghĩ một chút thì cậu ta liền tới đây nhìn xem. Thấy cửa không khóa nhưng không có dấu hiệu bị đột nhập nên Á La cũng không lao vào.
Chờ ở cửa chưa đầy ba phút, Chu Dần Khôn đã đi ra. Á La định mở miệng gọi một tiếng anh Khôn, nhưng chưa kịp nói thì phanh lại giữa chừng. Ngay cả mù cũng nhìn ra được lúc này tâm trạng của anh Khôn còn tệ hơn đêm qua.
Á La cúi đầu nhìn xuống, thấy một vỉ thuốc trong tay người đàn ông, cậu ta không khỏi ngước mắt lên.
Chu Dần Khôn lạnh lùng nói: "Đi điều tra."
*
Lúc Hạ Hạ tỉnh dậy thì đã quá trưa.
Cô cử động, cảm giác bủn rủn đau nhức quen thuộc ập đến. Cô phải chậm lại một nhịp, sau đó khó nhọc trở mình, nằm xuống ở mép giường, thò tay vào gầm giường.
Đây là hành động cô ấy làm hàng ngày. Lúc này đầu ngón tay lại chỉ chạm vào khoảng trống giữa các tấm ván giường chứ không chạm vào bất cứ thứ gì. Cô dừng lại, nhắm mắt, cố gắng di chuyển cơ thể ra ngoài một chút.
Căn phòng cực kỳ yên tĩnh. Yên tĩnh đến nỗi tiếng móng tay cô gái cào vào ván giường trở nên vô cùng rõ ràng.
Bàn tay liên tục mò mẫm giữa các kẽ hở của tấm ván giường, nhưng vẫn không tìm thấy thứ gì kẹt bên trong, thậm chí còn bị gai dằm gỗ đâm vào đầu ngón tay, Hạ Hạ đột nhiên tỉnh táo.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?