"Hắn gọi tới." Á La đưa điện thoại ra.
Đúng là trùng hợp. Chu Dần Khôn hất cằm, Á La bật loa ngoài, đặt điện thoại lên bàn.
"Đã lâu không gặp, Bộ trưởng Lai Tư."
Lai Tư ở bên kia đi thẳng vào vấn đề: "Ngài Chu, ngài xem tin tức chưa?"
"Đang xem đây."
"Ngài Chu hiện tại đang không ở Thái Lan hẳn là do bận rộn với công việc kinh doanh, chắc cũng không để ý nhiều đến cuộc bầu cử trong nước."
Lai Tư nói: "Thực tế thì không chỉ Kampana mà các ứng cử viên khác cũng có ý tưởng tương tự. Những gì đã xảy ra với Phán Lực Ngang và Bì Sa Văn hồi đó quả thực đã trở thành cái gai trong lòng họ. Thủ tướng đương nhiệm gần như không thể tái đắc cử, một khi người khác lên nắm quyền, việc đầu tiên cần làm để có chỗ đứng là đấu tranh chống ma túy."
"Ồ, vậy à." Chu Dần Khôn nhếch mép cười.
"Theo những gì tôi biết thì là như vậy. Dù sao thì có rất ít chính trị gia ủng hộ việc hợp pháp hóa cần sa, trong số các ứng cử viên cho chức thủ tướng, có lẽ tôi là người duy nhất."
Hàm ý chính là ám chỉ việc cung cấp hỗ trợ tài chính để giúp ông ta lên nắm quyền.
Chu Dần Khôn biết một chút về Đảng Rath Thai, là đảng này có rất nhiều tiền. Lần này, tính cả các thủ tướng muốn tái tranh cử tổng cộng có 3 ứng cử viên được riêng Đảng Rak Thai đưa ra. Đối với các ứng cử viên khác, trong đó có Lai Tư, họ đều là những đối thủ vô cùng mạnh mẽ.
"Bộ trưởng Lai Tư chắc hẳn rất chú ý đến xu hướng của các đối thủ cạnh tranh phải không?" Chu Dần Khôn tò mò hỏi: "Gần đây ông Kampana bận rộn làm gì vậy?"
Lai Tư thấy anh tránh né nói về việc tiền bạc, mà lại hỏi về Kampana, có lẽ Chu Dần Khôn đang muốn mang lại xui xẻo cho ông ta, hoặc có thể anh sẽ trực tiếp giết người.
Ngay cả khi không thể thương lượng được nguồn tài trợ thì việc bớt đi một đối thủ cạnh tranh cũng tốt.
Lai Tư tiết lộ không chút do dự: "Ông ta vẫn như vậy, kể từ khi tuyên bố ý định tranh cử, ông ta đã luôn bận rộn tổ chức các bữa tiệc khiêu vũ để kết bạn với những quan chức và người có thế lực ở mọi tầng lớp xã hội. Những đứa nhỏ nhà Kampana luân phiên nhau tổ chức sinh nhật, sao mà có thể trùng hợp như vậy được? Rõ ràng cũng chỉ là cái vỏ bọc. Có người nói sắp tới là sinh nhật của đứa con trai út của ông ta, tối nay sẽ tổ chức một bữa tiệc tại nhà."
"Tốt, cảm ơn."
Á La cúp điện thoại, hỏi: "Anh Khôn, em nên làm gì?"
Chu Dần Khôn mỉm cười nói: "Sinh nhật người ta thì nên làm gì nữa, đương nhiên là phải tặng quà rồi."
*
Tám giờ tối, Bangkok, Thái Lan.
Quận Phrom Phong, được mệnh danh là quận giàu có nhất, một bản nhạc piano du dương đang được chơi trong một biệt thự độc lập.
Các vị khách nam nữ trong trang phục dạ hội đang thấp giọng trò chuyện cười đùa. Chẳng mấy chốc, trong hội trường vang lên một bài hát chúc mừng sinh nhật vui vẻ, mọi người đều nhìn sang.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?