Đan Li đợi ở phòng giam bên cạnh rất lâu.
Bà ấy không nghe thấy động tĩnh gì bên trong, mãi đến sáng sớm mới thấy người đàn ông đi ra. Trong lúc chờ đợi, bà ấy nghiêng người sang một bên ngủ thiếp đi, khi tỉnh lại thì trời đã sáng, bà ấy vội vàng vệ sinh cá nhân rồi đi chuẩn bị bữa sáng cho Hạ Hạ.
Bà ấy bưng bữa sáng, cố gắng mở cửa một cách nhẹ nhàng nhất có thể, nhưng không ngờ lại nhìn thấy Hạ Hạ ngồi dưới đất không nói lời nào, mặc bộ quần áo mỏng manh như ngày hôm qua.
Đan Li giật mình, vội vàng bước tới đặt đồ xuống, cúi người đỡ Hạ Hạ lên: "Mặt đất lạnh lắm, cháu không nên ngồi như thế này, cháu sẽ bị ốm, mau đứng dậy đi."
Tay cô gái lạnh ngắt, Đan Li lấy chăn quấn quanh người, cúi đầu nhìn xuống thấy cái ống rỗng dưới chân Hạ Hạ, sau đó nhìn lên chiếc giường lộn xộn, bà ấy khựng lại, cũng không hỏi thêm gì nữa, dọn dẹp gọn gàng mọi thứ.
Trong phòng tràn ngập mùi thơm nồng nặc của thịt bò nóng hổi, Hạ Hạ nhìn Đan Li bận rộn trong phòng, nhưng vẫn không quên kêu cô ăn chút gì đó, giọng điệu rất giống mẹ cô.
Cô không khỏi muốn mở miệng cầu cứu.
Nhưng sau đó cô lại kìm lại.
Đan Li là do Á La đưa tới, tất nhiên bà ấy sẽ báo cáo mọi chuyện ở đây cho Á La. Nhớ lại cảnh tượng kinh hoàng ngày hôm đó khi Á La kéo cô lại ép đến trước mặt Chu Dần Khôn cưỡng ép cô tiêm thứ chất kia, Hạ Hạ cảm thấy sống lưng ớn lạnh, cũng hoàn toàn từ bỏ ý định nhờ Đan Li giúp đỡ.
Đan Li quay lại, nhìn thấy cô gái vẫn bất động ngồi đó, trong lòng không khỏi thở dài. Nếu cứ tiếp tục như vậy, sớm muộn cũng có chuyện.
"Cô gái nhỏ à, ít ra thì cũng nên ăn một chút chứ, nếu cứ tiếp tục không ăn không uống như vậy thì cuối cùng người chịu thương tổn cũng là cháu."
Có lẽ cô thực sự cảm động vì lời quan tâm, hoặc có lẽ là cô thực sự đói, cuối cùng thì Đan Li cũng nghe thấy tiếng Hạ Hạ trả lời: "Tôi muốn ăn kem."
"Kem?" Yêu cầu này đúng là rất bất ngờ.
"Ừm." Hạ Hạ nhìn bà ấy: "Tôi muốn loại mà A Diệu mua, người hôm qua đã đến nói chuyện với tôi."
Đan Li nghe xong liền biết đó là ai.
Chính là người đàn ông đã đưa tiền cho bà ấy ở ngoài cửa và yêu cầu bà ấy báo cáo mọi chuyện cho hắn. Nhưng mà, người tên A Diệu này ở đây dường như có địa vị rất cao, lẽ ra không nên bận tâm đến những chuyện tầm thường như mua kem.
Đan Li hỏi: "Vậy cháu có nhớ đó là nhãn hiệu gì hay hương vị gì không?"
Hạ Hạ lắc đầu.
"Hay là... cháu ăn sáng trước đi, tôi sẽ đi mua ngay, ăn sáng xong rồi ăn kem được không?"
Hạ Hạ vẫn lắc đầu, kiểu này nghĩ là không có kem thì không ăn.
Đan Li có chút khó xử, nhưng hiếm thấy Hạ Hạ rốt cuộc cũng muốn ăn, bà ấy gật đầu: "Vậy cháu chờ một chút, tôi đi hỏi cho cháu."
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?