🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [201-372] Đỉnh Cấp Tên Côn Đồ – Chu Phù Yêu

[201-372] Đỉnh Cấp Tên Côn Đồ – Chu Phù Yêu


Chương 265: Hoảng sợ

"Cho nên có biết anh đã sớm biết Tụng Ân và Suchela đã rơi vào tay chú ấy đúng không?"

A Diệu đâu chỉ gọi là biết.

Là anh ta đích thân đến Canada để bắt đôi ông cháu Thác Sa và Tụng Ân. Anh cũng là người đến bệnh viện lần theo manh mối và cuối cùng bắt được Suchela ở Thụy Sĩ.

A Diệu không có gì để giải thích, thành thật thừa nhận: "Đúng."

"Sách Lạp thì sao?" Hạ Hạ ánh mắt đỏ ngầu: "Làm sao anh biết Sách Lạp? Tại sao anh phải bắt cô ấy, rõ ràng đó là một mạng vô tội! Chỉ là trừng phạt tôi thôi, có nhất thiết phải làm tới như vậy không?"

Sách Lạp, cô gái bị treo ở cuối cùng, A Diệu không biết người này.

Là Á La sai Mẫn Mạo bắt cô ta tới.

"Tôi luôn cho rằng chúng ta có thể coi là bạn bè." Thanh âm Hạ Hạ không lớn, trong giọng nói tràn đầy giễu cợt cùng thất vọng.

"Có tính." A Diệu nghiêng mặt sang một bên để lộ sườn mặt: "Cô có thể nghĩ như vậy."

Hắn vừa nói lời này, phía sau đột nhiên không cón âm thanh nào nữa. A Diệu nghe thấy tiếng thở yếu ớt nhưng đều đặn nên không nhìn lại.

Hạ Hạ không ngờ A Diệu sẽ trả lời, cô chăm chú nhìn anh ta vài giây rồi hỏi: "Bây giờ vẫn tính?"

"Ừ."

Bàn tay cô gái đang nắm chặt tấm chăn chợt siết chặt, trái tim vốn tê dại cứng nhắc đã lấy lại được chút ý thức.

"Vậy anh có thể giúp tôi một việc được không. Làm ơn, giết tôi đi được không? Chuyện này đối với anh mà nói rất đơn giản."

"Xin lỗi." A Diệu không chút do dự trả lời: "Anh Khôn không cho phép."

Anh ta sải bước ra ngoài, cũng không cho cô cơ hội khác để đưa ra những yêu cầu tương tự. Cánh cửa lại đóng lại, che mất chút ánh sáng ban đầu chiếu vào.

A Diệu không rời đi ngay mà đứng ở cửa.

Căn phòng cách âm, một khi cửa đóng lại, không thể nghe thấy động tĩnh gì bên trong, có thể cô vẫn bình tĩnh, hoặc có thể đã ôm chăn khóc lóc.

A Diệu quyết định không hỏi.

Anh ta không miễn cưỡng có lệ, cũng không dối gạt cô. Xét về tuổi đời, Hạ Hạ là cháu gái của anh Khôn, cho nên đối với anh ta cô cũng là con cháu.

Về phần "bạn bè", A Diệu chưa bao giờ kết bạn, cũng không biết tiêu chí đo lường cụ thể, hắn chỉ biết Hạ Hạ sẽ luôn mỉm cười với hắn, luôn trìu mến gọi tên hắn. Vì vậy, bất kể tiêu chuẩn là gì, Chu Hạ Hạ đều có thể được coi là bạn bè.

Chỉ là cho dù bạn bè có quan trọng đến đâu thì cũng không thể hơn Chu Dần Khôn.

Anh Khôn luôn là ưu tiên hàng đầu.

Người phụ nữ chăm sóc Hạ Hạ đang đợi bên ngoài, A Diệu nhìn sang, bà ấy lập tức bước tới.

"Mang cho cô ấy thứ cô ấy thích ăn đi." Nghĩ đến những gì đã nghe trước đó, anh ta nói thêm: "Thịt và đồ ngọt."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...