Lúc này trời đã tối hẳn, A Diệu đứng trước lan can bên ngoài phòng họp, cũng không đi xa.
Mọi việc trong căn cứ vũ trang đang diễn ra bình thường và vô cùng hiệu quả, lúc này một ánh đèn xe chạy tới, A Diệu nhìn qua, thấy một người phụ nữ trung niên mập mạp bước xuống xe, tay xách một túi đồ lớn.
Bà ấy được đưa đến phía trước Á La rồi theo cậu ta đi về phía ngục tối.
Việc một người phụ nữ xuất hiện ở căn cứ là chuyện vô cùng không bình thường. Dù không hỏi cũng biết bà ấy được đưa đến để chăm sóc Hạ Hạ. Rốt cuộc thì trước khi rời đi vào buổi chiều... có lẽ cô sẽ tóc tai rối bù, nhếch nhác nên xem ra cũng không tiện đi vào.
Ánh mắt A Diệu lướt qua người phụ nữ trung niên, đáp xuống lưng thiếu niên trẻ đi phía trước.
Nhớ lại lúc cậu ta chĩa súng vào Hạ Hạ không chút do dự ở rìa vách đá, A Diệu cau mày đi theo.
Lúc đi đến cửa, người phụ nữ cẩn thận giải thích với Á La: "Tôi đặt đồ ăn trên bàn, nhưng cô ấy chỉ rúc vào trong chăn không cho ai chạm vào, gọi cô ấy cô ấy cũng không đáp lại..."
Á La cũng không quan tâm lắm.
Nhiệm vụ cậu ta nhận được là lấy một ít đồ ăn cho người bên trong, sau khi đồ ăn được đưa tới thì nhiệm vụ hoàn thành. Cậu ta cũng không hỏi thêm gì, chỉ ném chìa khóa vào tay người phụ nữ, nói: "Bà ở lại trông chừng."
Cậu ta quay lại vừa vặn bắt gặp A Diệu xuất hiện ở góc cầu thang ngầm, chỉ lướt qua rồi giả vờ như không thấy.
Hai người đi lướt qua nhau, A Diệu đi tới cửa hỏi: "Cô ấy có bị sốt không?"
Người phụ nữ lắc đầu, giải thích rằng Hạ Hạ không cho ai chạm vào.
Cánh cửa hé mở, A Diệu nhìn vào trong. Nhìn thế này chỉ thấy chăn bông trên giường hơi phồng lên.
Á La bước tới cầu thang, quay đầu nhìn lại. Nhìn thấy A Diệu vẫn còn đứng ở cửa phòng giam, bước chân của thiếu niên chậm lại giây lát, sau đó im lặng quay đầu đi lên cầu thang rời đi.
Người phụ nữ đó cùng chồng làm việc trong một nhà hàng quanh năm dưới chân núi, có ba đứa con ở nhà, đột nhiên kiếm được việc làm lương cao, bà ấy nghe nói cô gái được chăm sóc cũng trạc tuổi con gái lớn của bà ấy, bà thầm vui mừng nhưng lại không nghĩ tới bữa ăn đầu tiên lại không được đón nhận.
Sợ bị sa thải, người phụ nữ lo lắng hỏi: "Thưa ngài, nếu cô ấy không ăn thì sao?"
Tiếng hét tuyệt vọng buổi chiều lại vang lên bên tai. Đây là lần thứ hai Hạ Hạ bất lực gọi tên hắn, cầu xin hắn cứu cô.
Và hắn thì không trả lời.
A Diệu quay đi, lại trải qua chuyện này một lần nữa, vào lúc này đương nhiên cô không thể nào còn tâm trạng ăn uống.
"Chỉ cần đúng giờ đưa cơm, cô ấy muốn thì sẽ ăn."
"À, được." Người phụ nữ thở phào nhẹ nhõm.
A Diệu quay người rời đi, người phụ nữ lại nhìn căn phòng.
Vừa bước vào đã ngửi thấy mùi dâm mĩ, trên sàn có quần áo vương vãi, những vết ướt lớn trên chăn, nhìn thoáng qua là có thể biết chuyện gì đã xảy ra.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?