Gào thét đến khàn cả giọng, đôi mắt đen láy của người đàn ông đột nhiên tối sầm lại, như thể phủ một lớp sương giá.
"Nói lại lần nữa."
"Dù có nói bao nhiêu lần thì vẫn vậy, tôi biết ông nội và ba làm ăn bất chính, tôi biết họ đã vi phạm pháp luật, là tội phạm, cho nên bị kẻ thù đuổi giết cũng không sao cả, bị cảnh sát bắn chết tôi cũng thừa nhận! Tôi thừa nhận chuyện đó!"
"Nhưng tại sao chú lại giết họ? Chú nghĩ chú là ai, chú tệ hơn họ gấp ngàn lần, chú có tư cách gì để giết họ, chú có tư cách gì mà nghĩ họ đáng chết?"
"Trên đời này người đáng chết nhất chính là chú, Chu Dần Khôn, chính là chú!"
Câu chất vấn như chửi rủa này truyền đến cửa vô cùng rõ ràng, A Diệu cau mày, không dám tưởng tượng bên trong sẽ xảy ra cơn thịnh nộ như thế nào.
Chu Dần Khôn gần như bóp nát quai hàm của cô gái, nhìn vào đôi mắt luôn trong veo đó, đủ để thấy những lời cô nói thật lòng đến mức nào.
Cuộc giằng co kéo dài hơn mười giây thì người đàn ông bất ngờ buông cô ra.
Hạ Hạ cạn kiệt sức lực, ngay lúc anh buông ra cô liền nằm rạp trên mặt đất, cô mệt mỏi nhắm mắt lại, biết cuối cùng cũng sắp đến.
Cuối cùng anh cũng định giết cô.
"Ha."
Trên đỉnh đầu vang lên tiếng cười khinh bỉ của Chu Dần Khôn: "Chu Diệu Huy thật sự có lãi đấy, nuôi ra được một cái két sắt nhỏ, cho dù chết lâu như vậy rồi mà vẫn có người nhớ đến hắn, thậm chí vì hắn mà hy sinh mạng sống."
Hạ Hạ còn chưa hiểu được anh đang nói gì thì người đàn ông đã túm lấy cổ áo cô kéo cô vào phòng tắm, ấn cô xuống bồn rửa nhỏ hẹp, ép cô quay mặt vào gương.
"Tát Mã là một người phụ nữ thuần Thái Lan, còn Chu Diệu Huy là người gốc Hoa thuần túy, nhìn khuôn mặt của cháu mà xem, trông có tý nào là mang dòng máu lai hay không?"
Trong gương, người đàn ông cúi đầu áp sát vào tai cô, giọng nói đó chỉ có hai người nghe được: "Cháu chưa bao giờ nghi ngờ à?"
Hạ Hạ ngơ ngác nhìn mình trong gương. Cô chưa bao giờ... cố ý đứng trước gương nhìn thẳng vào mặt mình một cách trực tiếp và cẩn thận như vậy.
Càng nhìn, lòng cô càng lạnh.
Cô vẫn cố gắng bình tĩnh lại, dùng giọng run run nói: "Chú có ý gì?"
Bắt được vẻ hoảng sợ trong mắt cô, Chu Dần Khôn cười khẩy một tiếng, kéo người ra khỏi gương, ném cô trở lại giường.
"Vẫn còn chưa đoán ra được?"
Anh đứng bên giường nhìn cô, từng chữ nói: "Cháu chính là chiếc két sắt nhỏ mà Chu Diệu Huy có được."
"Hắn được chỉ định làm người kế vị mười bốn năm trước, tiếp quản công việc kinh doanh của ông già, nắm trong tay mọi công thức và bí mật, vì sợ tôi cướp mất, cũng sợ người ngoài để ý đến hắn, Chu Diệu Huy vốn quen giấu ma túy trong cơ thể người nên đã nghĩ ra phương pháp bảo hiểm bằng con người."
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?