Người đàn ông tức đến bật cười.
Đạn đã nạp vào, súng kêu lên lách cách.
Anh tiến lại gần, môi gần như chạm vào tai cô gái, giọng điệu vô cùng dịu dàng: "Mai Kim thế mà vẫn còn sống, xem ra tôi cũng không giỏi giết người gì cho lắm, hay cho tôi mượn đôi tay thiên tài này của cháu dùng chút nhé?"
Hạ Hạ buộc phải cầm súng lên nhưng trường bắn trống không, cô không hiểu ý của anh lắm.
Giây tiếp theo, trên đầu vang lên tiếng cánh quạt gầm rú.
Âm thanh càng ngày càng gần, cho đến khi một bóng đen khổng lồ của thân máy bay bao trùm, Hạ Hạ ngẩng đầu lên, đồng tử đột nhiên mở to.
Trực thăng bay qua bệ bắn, trên thân trực thăng treo một sợi dây thừng, năm người bị treo lơ lửng trên sợi dây đó. Bàn tay của bị trói lại, cột thành một hàng từ trên xuống dưới, đều đang còn sống.
Khoảnh khắc trực thăng bay qua trên đầu, Hạ Hạ nhìn rõ từng khuôn mặt trên đó.
Mỗi người trong số họ đều là người mà cô vô cùng quen thuộc.
"Không thể, không thể nào!" Cô gái vốn đã suy sụp, tê dại, thân thể bắt đầu giãy giụa kịch liệt.
Nhưng tay cô bị khống chế chặt chẽ, không thể cử động, cô kinh hãi nhìn khẩu súng trong tay di chuyển, ngón tay bị ấn vào lỗ cò, viên đạn có thể bay ra bất cứ lúc nào, sau đó sẽ găm trúng vào những người đó.
"Không muốn, không muốn! Cái này không được, chú buông tôi ra!"
Cuối cùng cũng có phản ứng. Chu Dần Khôn rất hài lòng, thậm chí còn kiên nhẫn trả lời: "Sao lại không được? Cháu cho rằng cháu lén giấu người đi thì tôi sẽ không bao giờ tìm ra được sao?"
Trực thăng bay lượn trên hồ bơi ở rìa trường bắn.
Chu Dần Khôn nắm lấy cánh tay của Hạ Hạ giơ lên, nhắm vào ông già và thanh niên đang treo trên đầu sợi dây: "Nhìn thấy người bạn tốt cùng nhau lớn lên của cháu có vui không?"
Hạ Hạ nhìn thấy Tụng Ân từ xa bị bịt miệng treo lơ lửng, lồng ngực bắt đầu không thở nổi.
Cô đã chờ mong vô số lần, nhưng chưa bao giờ nghĩ tới bản thân mình sẽ gặp lại Tụng Ân theo cách này. Cô có thể chấp nhận kiếp này không thể gặp lại cậu ấy, nhưng cô không thể chấp nhận cuộc gặp gỡ tàn khốc như vậy.
"Sau khi cháu cố gắng trốn sang Nga lần trước, hai ông cháu này đã bị bắt lại giam giữ ở Myanmar. Tôi rất tò mò, liệu cháu có phải là người nghĩ ra cách giả chết trong vụ tai nạn xe hơi ở Canada hay không, hay là do bọn họ nghĩ ra?"
Hạ Hạ chưa kịp mở miệng thì người đàn ông đã trả lời thay cô: "Tôi đoán là họ đã tự mình tìm ra cách, lão già Thác Sa kia chắc không phải chút chuyện nhỏ này cũng không làm được đấy chứ. Còn tâm tư của cháu thì tất cả đều đặt lên nó phải không?"
Họng súng trong tay cô buộc phải di chuyển xuống, vượt qua Tụng Ân và Thác Sa, nhắm vào Suchela bên dưới.
Nhìn thấy khuôn mặt đó, Hạ Hạ cảm thấy trời đất đều quay cuồng, không còn nhận ra đây là ác mộng hay thực tế.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?