Nhưng Hạ Hạ lại lắc đầu.
Mặc dù cô không nói gì nhưng Mai Kim hiểu ý cô khi lắc đầu.
Sau khi tỉnh lại từ bệnh viện, anh ta muốn đến đồn cảnh sát để kể lại mọi chuyện, nhưng sau khi bình tĩnh lại, anh ta cũng hiểu hầu hết các đồn cảnh sát ở Thái Lan đều có liên quan đến gia Chu gia, vì bên trong có người của ông cụ, đương nhiên cũng sẽ có người của Chu Dần Khôn.
"Ông nội đã mất lâu như vậy, thi thể bị hỏa táng không để lại dấu vết. Lại chỉ có anh là nhân chứng duy nhất." Hạ Hạ ngước mắt lên: "Nhưng cho dù anh có đến làm chứng đi chăng nữa thì trong mắt cảnh sát, người đã chết cũng chỉ là một trùm ma túy, người đàn ông mà họ muốn bắt lại xử tử."
"Hơn nữa—" Hạ Hạ cụp mắt xuống, sau khi trải qua cuộc truy đuổi ở núi Birao, cô không còn tin vào cảnh sát Thái Lan nữa: "Cho dù là ở Thái Lan hay ở đây, tất cả đều là lãnh thổ của Chu Dần Khôn. Hiện tại hắn vẫn ổn, không phải có nghĩa là có một chân với cảnh sát sao."
"Cho nên, cảm ơn Mai Kim. Tôi thật sự rất biết ơn vì anh đã nói cho tôi biết. Chỉ là hai chúng ta cho dù cùng nhau cũng không thể thay đổi được chuyện gì. Chu Dần Khôn hắn coi thường việc che đậy, nhưng chuyện của ông nội lại chưa bao giờ thừa nhận, chắc chắn là phải có lý do nào đó."
"Có lẽ việc này lộ ra sẽ ảnh hưởng đến công việc kinh doanh của hắn, hoặc là nguyên nhân khác mà chúng ta không nghĩ ra được. Một khi hắn nhận ra việc chúng ta làm, anh sẽ là người đầu tiên bị lộ."
Hạ Hạ hít sâu một hơi, cô đứng dậy nghiêm túc nhìn Mai Kim: "Anh cố giữ mạng của mình đã rất khó khăn rồi, tôi nghĩ nếu ông nội biết, ông ấy cũng sẽ hy vọng anh có thể sống tốt."
"Thực ra—" Mai Kim muốn nói nhưng rồi lại dừng lại.
Anh ta nhìn đôi mắt đầy đượm buồn nhưng vẫn vô cùng trong sáng của cô, không thể nói ra lời vừa muốn thốt lên trên môi.
Anh ta muốn nói thực sự còn có một cách khác.
Vì các phương pháp công lý là vô ích nên đã đến lúc phải ăn miếng trả miếng, dùng bạo lực để chống lại bạo lực. Chu Dần Khôn quả thực rất mạnh mẽ lại đáng sợ, nếu muốn giết hắn, dù là đối đầu trực diện hay tấn công bí mật, cơ hội chiến thắng đều gần như không có.
Nhưng Hạ Hạ lại có cơ hội này.
Chu Dần Khôn và cô ở cùng phòng, trên cùng một chiếc giường, đàn ông sau khi quan hệ chính là thời điểm mất cảnh giác nhất, như vậy chỉ cần một nhát thôi cũng đủ kết liễu mạng sống.
Nhưng cô gái trước mặt hiển nhiên không hề nghĩ đến việc giết người. Dù bị đe dọa hay ức hiếp nhưng có lẽ cô chưa bao giờ nghĩ đến việc sẽ kết thúc cuộc đời của ai.
Suy cho cùng, ngay cả anh ta cũng chỉ muốn giết Chu Dần Khôn sau khi bị cá trê ăn thịt người cắn.
Mai Kim biết rõ cô không thể làm được điều đó. Anh ta đã ẩn nấp ở đây được vài tháng nhưng vẫn không thể đến gần Chu Dần Khôn, ngay cả khi có thể đến gần được thì e rằng chưa kịp ra tay đã bị bắn thành cái sàng.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?