Chỉ nấu hai mươi phút nhưng khi bước ra thì trời đã tối.
Xung quanh yên tĩnh, tất cả đèn bên ngoài đều đã được bật sáng, Hạ Hạ nhìn thấy người đàn ông đang đứng bên lan can đài quan sát nói chuyện điện thoại. Anh đứng ở một nơi tối tăm chỉ có đèn nền, phản chiếu đường nét dáng người, nhìn anh như vậy, trông vừa cao lớn vừa thần bí.
Rất nhanh, Chu Dần Khôn đã cúp máy, Hạ Hạ tự mình bưng thức ăn đặt lên bàn, người phục vụ thì phối hợp mở nắp từng món một.
Người đàn ông ngồi xuống, nhìn món ăn trên bàn: "Chu Hạ Hạ, bây giờ mới học à?"
Đồ ăn trên bàn đều là món Tây, món nào cũng nhìn quen quen, là món vừa mới xuất hiện trong thực đơn.
Còn về cảnh nấu ăn, không cần nhìn cũng biết cô nhất định đứng cạnh đầu bếp, mắt thì quan sát thao tác tai lại như chăm chú lắng nghe.
Hạ Hạ không ngờ món ăn vừa được bưng lên liền bị phát hiện, cô sửng sốt một chút rồi giải thích: "À... cháu học được từ đầu bếp ở đây, nhưng cháu đã tự mình làm tất cả, không có sự can thiệp của người khác. Đầu bếp chỉ đứng gần hướng dẫn thôi."
Đúng là cô đã đánh giá quá cao kỹ năng nấu nướng của mình khi bước vào bếp sau của nhà hàng, cô nhận ra bếp nấu ở đây khác với bếp ở Thái Lan, chưa kể đến còn có các loại dao và gia vị. Nếu toàn bộ quá trình chỉ dựa vào một mình cô thì sẽ mất rất nhiều thời gian, nếu đồ ăn không ngon, Chu Dần Khôn nhất định sẽ tức giận, vậy thì mất sẽ nhiều hơn được.
Cho nên cô phải nhờ người trong bếp giúp chuẩn bị các món ăn, rồi thao tác dưới sự hướng dẫn của đầu bếp, cuối cùng mới nhanh chóng hoàn thành.
Tốt.
Người đàn cũng ông không có ý định quan tâm đến chuyện này.
Người phục vụ rót rượu vang đỏ đã được ủ trước vào ly rồi đẩy xe đẩy đồ ăn rời đi.
Trên đài quan sát chỉ còn lại hai người. Hạ Hạ bước đến phía đối diện của Chu Dần Khôn, trước khi ngồi xuống còn nhìn vào bức tượng mặt trời khổng lồ, nó sừng sững đứng đó, cao chót vót, như thể nó có thể chống đỡ cả đất trời.
Cô gái hít một hơi thật sâu, như thể có Chúa làm chỗ dựa, lấy hết dũng khí trong lòng.
Cô còn đang suy nghĩ nên nói thế nào để không làm mất lòng anh, Chu Dần Khôn thì lại đang nhàn nhã thưởng thức món ăn trên bàn.
Không phải tất cả đều là món Tây, còn có một phần súp Tom Yum Kung và một phần cơm chiên hải sản Thái Lan. Món chính là bít tết, cũng không biết nó được nấu như thế nào, các cạnh hơi cháy, nhưng cũng không tệ, ăn không chết được.
Hạ Hạ cân nhắc hồi lâu, cuối cùng bắt chước cách làm trong phim truyền hình, nâng cốc nước cam* trong tay lên: "Chú út, cháu, cháu..."
Hồi lâu sau mới nghe thấy tiếng "Chú út" vang lên, khiến cho người đàn ông ngước mắt lên. Thấy cô cầm ly rượu*, muốn nâng ly nhưng không biết phải nói thế nào, muốn trang trọng nhưng lại có chút ngại ngùng, trông thật dễ thương.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?