Áo Lai quay lại nói: "Anh Khôn, chuyện này cứ thế bỏ qua sao? Hắn cam đoan nhiều việc ở Afghanistan như vậy nhưng vẫn chưa làm xong, hắn chắc chắn sẽ bỏ trốn ra nước ngoài. Chỉ cần tên Guzman đó trong đầu không bị úng nước, hắn sẽ biết vụ ám sát đã thất bại, có lẽ hắn cũng đã trốn ra nước ngoài rồi."
Theo tính khí của Chu Dần Khôn, không thể không đánh trả. Thế mà bây giờ anh thực sự ra lệnh thả hắn đi?
"Đưa thông tin của hắn và Guzman lên web đen, yêu cầu là cả gia đình phải bị giết, không còn chừa lại ai." Chu Dần Khôn kiên nhẫn suy nghĩ: "Chào giá phải thành thật, người nào hoàn thành trước sẽ được nhận mười triệu đô la."
Mười triệu đô la Mỹ. Hoa hồng cao như vậy đủ để thu hút sự truy đuổi điên cuồng của những kẻ giết người từ khắp nơi trên thế giới. Áo Lai biết mà, anh Khôn có bao giờ làm việc tốt đâu.
*Mười triệu đô: 253.450.000.000 (253 tỷ)
"Vâng." A Diệu bên cạnh vô thức trả lời.
Cùng lúc đó, ngoài cửa cũng phát ra một tiếng "Vâng" tương tự.
Sau khi A Diệu trả lời, anh ta mới chợt nhận ra có gì đó không ổn, vốn dĩ là anh ta phải chịu trách nhiệm về mọi chỉ dẫn như vậy của Chu Dần Khôn. Nhưng mà bây giờ Á La, người đi bên cạnh Chu Dần Khôn sẽ phải chịu trách nhiệm.
A Diệu trả lời hoàn toàn là một phản xạ có điều kiện.
Áo Lai đứng giữa hai người, nghe thấy tiếng "Vâng" tận hai lần, quay sang trái nhìn Á La rồi lại quay sang bên phải nhìn A Diệu, cuối cùng nhìn Chu Dần Khôn.
Loại chuyện này phải do chính anh Khôn quyết định, người khác không dám tùy tiện xen vào.
"A Diệu và Kevin sẽ làm." Chu Dần Khôn nói rồi bước ra ngoài.
Á La nghe xong lời này sửng sốt một lát, cuối cùng rũ mắt xuống, lặng lẽ đứng sang một bên. Khoảng thời gian của A Diệu với anh Khôn là thứ không ai sánh bằng. Chỉ cần A Diệu ở đây, anh ta sẽ luôn là sự lựa chọn hàng đầu của anh Khôn.
Ngay khi trong lòng cậu ta hơi chùng xuống, trên đầu chợt có một sức nặng đè lên, một bàn tay to lớn xoa đầu cậu ta như một con chó.
Bàn tay khô nóng và hơi nặng dường như là sự đáp trả cho hành động trước đó, đồng thời cũng là phần thưởng cho hành động lần này ở Mexico.
Thiếu niên ngẩng đầu lên, thấy người đàn ông đã bước ra ngoài.
Mặc dù Chu Dần Khôn không nói gì, nhưng sự thất vọng trong đôi mắt xanh nâu của Á La lập tức biến mất, cậu ta không khỏi hưng phấn.
Trên đường về, Kevin gọi điện báo cáo: "Anh Khôn, được biết sau khi Guzman rời khỏi Yangon, hắn đã bay tới Afghanistan và ở lại Helmand một thời khá gian lâu, cuối cùng thì bay đến Mexico cùng ngày với anh, chỉ khác là cách nhau vài bước chân."
Như này hoàn toàn giống với những gì Paulino giải thích.
"Vụ ám sát này có liên quan trực tiếp đến người trồng cây thuốc phiện ban đầu ở Helmand."
A Diệu tiếp lời: "Nhưng Paulino không biết đó là ai, mà Guzman liên lạc với hắn ta có lẽ đã bỏ trốn. Em biết một chút về những người này khi chúng em đang xây dựng nhà máy ở Helmand, em sẽ đưa cho anh một bản danh sách, anh có thể liên lạc với Tra Sai điều tra xem ai có liên quan."
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?