Trong lúc nhất thời không nói được lời nào, trong phòng chỉ còn lại tiếng ăn uống mơ hồ.
Trong lúc ăn, Chu Dần Khôn cau mày. So với căn phòng nhỏ ở tầng dưới, căn phòng này có chút yên tĩnh quá mức.
Anh nhìn quanh, nhanh chóng tìm ra vấn đề.
Trong phòng ở tầng dưới có bốn người cả lớn cả nhỏ, mỗi lần có người nói một lời đều rất ồn ào. Phòng của anh chỉ có hai người, chẳng trách lại vắng vẻ như vậy.
Hạ Hạ thấy anh đã ăn no, hình như bắt đầu kén chọn căn phòng. Có thể có được tâm trạng nhàn nhã như vậy có nghĩa là cuộc giải cứu trên sa mạc đã diễn ra suôn sẻ.
Cuộc trò chuyện với A Diệu hiện lên trong đầu cô, Hạ Hạ nhìn người đàn ông đối diện. Vừa lúc đó anh cũng nhìn sang, đột nhiên ánh mắt hai người chạm nhau, trong lòng Hạ Hạ run lên.
"Nhìn cái gì vậy?"
Anh chủ động hỏi, Hạ Hạ nói: "Kế tiếp... chú còn chuyện gì nữa không?"
"Còn." Chu Dần Khôn không chút do dự nói, dù sao thì vẫn còn một phi công đang sống dở chết dở dưới tầng hầm.
"Muốn nói gì thì nói trước đi."
Nhưng mà điều Hạ Hạ muốn nói lại là chuyện rất quan trọng đối với cô, không thể vội vàng được, chưa nói đến việc là ở giữa câu biết đâu lại bị những chuyện khác cắt ngang. Cô suy nghĩ về điều đó, quyết định bây giờ không phải là thời điểm tốt nhất để nói chuyện.
Vì thế cô lắc đầu nói: "Cháu chỉ hỏi thế thôi."
Sau đó, cô bắt đầu ăn từng miếng mì một.
Lúc này, ngoài cửa xuất hiện một bóng người, Chu Dần Khôn nhìn sang. Giây tiếp theo, một khuôn mặt nhỏ lặng lẽ ló ra, đôi mắt to vừa đen vừa sáng nhìn chằm chằm vào bát mì còn nguyên trên bàn.
Đột nhiên bắt gặp ánh mắt của người đàn ông trong phòng, bóng dáng nhỏ bé lập tức lùi lại. Không đợi hai giây lại lặng lẽ thò đầu ra ngoài.
"Thỏ."
Hạ Hạ ngẩng đầu lên.
Người đàn ông nâng cằm lên: "Giải quyết cái thứ kia đi."
Hoặc là tự mình đi, hoặc là bảo người cha bị bắn thành lỗ kia đến đưa đi. Chỉnh là không ngờ Hạ Hạ nhìn theo ánh mắt của anh nhìn sang, thấy là Mạch Sa cô lập tức mỉm cười, nhiệt tình vẫy tay.
Nhìn thấy Hạ Hạ tươi cười gọi mình, Mạch Sa cũng mỉm cười vui vẻ chạy vào, đường đi thành một hình cong, vừa vặn giữ khoảng cách với Chu Dần Khôn.
"Sao em lại ở đây?" Hạ Hạ từ dưới bàn lấy ra một chiếc ghế đẩu vỗ vỗ nhẹ lên nó: "Ngồi đây."
Ghế đẩu ở giữa, Mạch Sa nhìn chiếc ghế rồi lại nhìn người đàn ông bên cạnh, đôi bàn tay nhỏ nhắn cầm mép ghế cố gắng di chuyển chiếc ghế sang bên phải. Chân ghế trên mặt đất phát ra âm thanh nghèn nghẹt, Chu Dần Khôn cau mày.
Mạch Sa dừng lại, vội vàng nhìn Hạ Hạ.
Hạ Hạ thấy cô bé muốn ngồi cạnh mình, cô liền giúp kéo ghế lại gần, đỡ cánh tay Mạch Sa ngồi lên.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?