Trời vẫn chưa tối hẳn nên đây không phải là thời điểm tốt nhất để rời đi.
Người đàn ông lấy điếu thuốc trong người ra đưa vào miệng, sờ túi quần lần nữa mới phát hiện bên trong trống rỗng. Anh dừng lại, lập tức đứng dậy đi về phía chiếc xe.
Áo Lai nghe thấy tiếng động thì quay lại nhìn, thấy Chu Dần Khôn đang đi thẳng về hướng này, hắn còn đang định báo cáo Tang Lộ không bị thương nặng, nhưng chưa kịp mở miệng thì đã thấy người đàn ông trực tiếp bước tới.
Cửa tài xế cũng mở, cát trong xe còn chưa được làm sạch, dưới ghế có một lớp cát dày.
Vết thương trên mu bàn tay phủ đầy cát vàng, đóng thành một lớp dày, đôi bàn tay to lớn của người đàn ông lục lọi trong cát, cuối cùng chạm vào một vật cứng nho nhỏ sát mép ghế. Phủi sạch cát, trên đó hiện ra một chiếc bật lửa nhỏ màu trắng.
Một tiếng "cạch" vang lên, ánh lửa lập loè vụt qua, Chu Dần Khôn nhét bật lửa lại vào túi, kẹp điếu thuốc giữa đầu ngón tay đi về phía trước.
Khung cảnh đang dần trở nên tối hơn, bầu trời rộng lớn nối liền với sa mạc vô tận, xung quanh lại vô cùng yên tĩnh.
Nhiệt độ giảm xuống nhanh chóng, từng cơn gió lạnh thổi qua khiến tâm trí càng thêm minh mẫn.
Áo Lai nhanh chóng băng bó cho Tang Lộ rồi đứng dậy nhìn bóng người trước mặt. Người đàn ông mặc bộ đồ xung kích, quay lưng về phía này, màn đêm phác họa dáng người của anh, vai rộng, eo hẹp, đôi chân dài khỏe khoắn. Rõ ràng là chỉ đứng đó hút thuốc nhưng lại bí ẩn và lạnh lùng đến khó hiểu, khiến người ta không dám tiếp cận.
Nhưng mà dù sao thì Áo Lai vẫn phải bước tới.
Còn chưa đến gần Chu Dần Khôn đã quay đầu lại.
Áo Lai lau máu trên tay: "Hắn bị thương không nặng, bị một viên đạn lạc xuyên qua thắt lưng, không có cơ quan nào bị tổn thương, phía trước và phía sau có nhiều lỗ. Mất máu quá nhiều, nhưng mà đã ngừng chảy rồi, sẽ không chết được."
Chỉ cần hắn không chết, Chu Dần Khôn cũng không hỏi nhiều.
Thấy anh trầm tư, Áo Lai ngập ngừng nói: "Anh Khôn, chiếc trực thăng này tới rất kỳ lạ."
"Xét theo trang bị mà băng đảng này có khi cướp hàng, chúng không phải là một nhóm giàu có nào đó. Nhưng một chiếc Comanche* gần 60 triệu đô không phù hợp với những khẩu súng tiểu liên lỗi thời trong tay chúng."
*RAH 66 Comanche
60 triệu USD: 1.499.100.000.000
"Hơn nữa, nếu vì em đã giết phó chỉ huy của chúng nên chúng đang tìm cách trả thù, thì chúng em đã ở sa mạc này hai ngày hai đêm, tại sao chúng không gửi trực thăng tới sớm hơn? Còn phải mất đến hai ngày mới lấy ra được súng cối."
"Kỳ lạ hơn nữa là," Áo Lai nói: "Bất kể là băng đảng nào đi chăng nữa, một khi thủ lĩnh cấp cao đã chết, những kẻ còn lại sẽ quay lại đi tranh giành ngôi vị cao nhất, mà sao bọn này cứ phải cắn mãi chúng ta không buông? Hơn nữa, có vẻ như chiếc trực thăng đó đến đây là vì anh, anh Khôn. "
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?