🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [201-372] Đỉnh Cấp Tên Côn Đồ – Chu Phù Yêu

[201-372] Đỉnh Cấp Tên Côn Đồ – Chu Phù Yêu


Chương 238: Bão cát

Xe lại tăng tốc, trong xe im lặng vài giây, lúc sau mới có tiếng "Anh Khôn" ngập ngừng vang lên từ hàng ghế sau.

Chu Dần Khôn một chút cũng không thèm để ý.

Nếu hắn không phải là đội trưởng của đội, phải báo cáo chi tiết vụ tai nạn, Áo Lai thà đi bộ qua sa mạc còn hơn đi chiếc xe do Chu Dần Khôn lái.

Cảm giác... không khác gì bị nướng trên lửa.

Mặc dù Chu Dần Khôn phớt lờ hắn nhưng Áo Lai vẫn không chậm trễ, báo cáo công việc kinh doanh trước.

"Anh Khôn, giao dịch này bị gián đoạn giữa chừng, đối phương rõ ràng là muốn cướp hàng."

"Nếu hàng bị cướp đi từ tay em, vậy thì cần phải giao lại hàng cho các băng đảng Châu Á, như vậy thì phải chịu một khoản lỗ rất nặng. Vì vậy, trước tiên chúng em bảo vệ bọn côn đồ châu Á đang nhận hàng rời đi trước, đảm bảo giao dịch được hoàn thành."

"Trong cuộc đấu súng, nhóm người cướp hàng đã thiệt mạng rất nhiều, nhưng một nhóm chết đi thì một nhóm khác lại đến, tất cả đều nói tiếng Tây Ban Nha, mỗi người đều được trang bị một khẩu súng tiểu liên, chắc là một băng đảng Mexico địa phương."

"Người của chúng ta đã bị phân tán, những người khác chắc không sao, tất cả hỏa lực đều nhắm vào em. Em và tám anh em nữa bị truy đuổi đến tận đây, trước khi xe tiến vào sa mạc cũng không có thời gian xì hơi lốp xe, xe đi chưa được bao xa thì bị mắc kẹt lại."

"Chúng em đã chiến đấu và trốn chạy suốt chặng đường, cuối cùng thì bị chặn trong một tảng đá ở trung tâm sa mạc, không thể di chuyển, đó là lý do mà chúng em phải gửi tín hiệu cầu cứu, không ngờ..."

Không ngờ Chu Dần Khôn lại đích thân đến.

Áo Lai vui mừng nhưng đồng thời cũng rất lo lắng.

Việc yêu cầu giúp đỡ khi gặp nguy hiểm trong khi làm nhiệm vụ xảy ra hai hoặc ba năm một lần. Việc đào tạo ra một lính đánh thuê toàn diện tốn một khoản chi phí rất lớn nên chỉ cần phát tín hiệu cứu viện, sau khi căn cứ nhận được, người chỉ huy sẽ bố trí cứu viện gần nhất.

Người gần nhất cuối cùng đây là Nick, người cứu viện là Kevin và Carl. Người sau chỉ là xem náo nhiệt, không những không bỏ công sức mà còn gây ồn ào đến mức toàn bộ căn cứ đều biết, Nick còn bị mọi người trong căn cứ cười nhạo hơn nửa năm, và hai người từ đó bắt đầu bất đồng quan điểm.

Lúc đó Áo Lai cũng có tham gia, nhưng hắn không ngờ rằng mọi chuyện lại phong thủy luân phiên. Nhưng lần này lão đại lại đích thân tới, Chu Dần Khôn tự nhiên không có thời gian chạy đi khắp nơi nói về chuyện này, nhưng trên đời lại không có tường bức tường nào không lọt gió.

Tính mạng của hắn đã được cứu, mà hắn thậm chí còn không bị thương tích gì, chỉ là... mất mặt mà thôi.

Thật là mất mặt.

Áo Lai xấu hổ đến đỏ bừng cả hai tai, nhưng vẫn không quên yêu cầu trừng phạt: "Anh Khôn, lần này..."

"Hoa hồng nửa năm đầu miễn."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...