*Chuyện là mới có người đẹp donate cho tui, nên đấy, nhận donate thì phải lên chương liền.
Biệt thự Yangon.
Trong căn phòng trên tầng hai, gió thổi từ cửa ban công không đóng kín vào, làm cho tấm rèm gạc khẽ đung đưa.
Hạ Hạ ngồi ôm đầu gối trong góc, càng chờ đợi càng lo lắng.
Cô biết bản thân sẽ không may mắn như vậy mà. Mọi chuyện không suôn sẻ như cô tưởng tượng, cô lại bị bắt về từ sân bay.
Lần cuối cùng là cô muốn đến thăm Tụng Ân đang ở Canada. Sau khi bị bắt lại lần đó, cô bị nhốt trong phòng, suýt thì bị cắt lưỡi.
Nhưng lần này tối qua anh lại không đến, không biết có phải đang nghĩ ra phương pháp tra tấn mới hay không.
Cô gái càng nghĩ cơ thể cô càng căng cứng. Nghĩ đến cách anh khéo léo nấu món nướng trước đây, làn da trên người cô bắt đầu bỏng rát đau nhức. Lưng ướt đẫm mồ hôi lạnh, lòng bàn tay nắm chặt quá mức để lại dấu móng tay trắng trắng.
Đột nhiên, cánh cửa không báo trước từ bên ngoài mở ra, một bóng người cao lớn xuất hiện ở cửa.
Bất chợt bắt gặp đôi mắt đen láy, cô gái theo phản xạ đứng dậy, ép chặt lưng vào góc tường.
Chu Dần Khôn mang theo một chiếc hộp nhỏ bước vào, ngồi trên ghế sô pha đối diện giường.
Anh thản nhiên đặt chiếc hộp xuống, đưa mắt nhìn người đang đứng trong góc.
Cô vẫn mặc bộ quần áo mua được ở Ngõa Bang, cổ tay và đầu gối bẩn thỉu, tóc rối bù, trông như thể cô trốn nhà đi xin ăn vậy.
Lúc này con thỏ nhỏ bất lực đứng đó, vẻ mặt sợ hãi đáng thương.
Anh nhếch miệng cười.
Lúc làm thủ tục bỏ trốn thoạt nhìn cô bình tĩnh suôn sẻ lắm mà, sao bây giờ lại giả vờ bất lực, đáng thương vậy.
Căn phòng không lớn, khoảng cách giữa hai người chỉ bảy tám bước, Hạ Hạ cúi đầu không dám nhìn anh. Nhưng cô có thể cảm nhận rõ ràng ánh mắt nóng rực đang nhìn cô từ trên xuống dưới, như đang xem xét nên cắt nơi nào xuống trước.
Cổ họng không tự chủ được nghẹn lại, bị bản năng sinh tồn mách bảo, Hạ Hạ ngập ngừng ngước mắt lên, chỉ thấy khóe môi anh nhếch lên, mỉm cười với cô.
Trái tim cô gái chợt run rẩy.
Cách anh mỉm cười khi chuẩn bị giết ai đó.
Hơi thở vô tình trở nên gấp gáp hơn, hai mắt đỏ hoe. Hạ Hạ hít một hơi thật sâu, sợ hãi nhưng dũng cảm, cô nhắm mắt lại, sẵn sàng tiếp nhận mọi hình phạt và tra tấn.
Vừa nhắm mắt lại, những giọt nước mắt lớn như trân châu lăn xuống mặt rơi xuống đất.
Người đàn ông đối diện cau mày. Anh còn chưa làm gì cô bắt đầu khóc.
"Lại đây." Anh lạnh lùng nói.
Cuối cùng cũng đến.
Hạ Hạ không biết mình sẽ chết như thế nào, chỉ cảm thấy tay chân nặng trĩu, căn bản không bước nổi một bước.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?