Trong phòng.
Á La cất điện thoại, đi đến bên cạnh Chu Dần Khôn.
Người đàn ông nhắm mắt tựa lưng vào ghế sofa, tàn thuốc trên đầu ngón tay gần như cháy hết. Ánh sáng từ phía trên đèn phòng chiếu lên khuôn mặt anh, làm cho đường nét càng hiện rõ hơn.
"Anh Khôn." Thiếu niên gọi.
Chu Dần Khôn cũng không thèm để ý.
Á La biết anh chưa ngủ, cũng biết anh đang trên bờ vực tức giận. Những gì cậu ta nói tiếp theo sẽ chỉ như đổ thêm dầu vào lửa.
Thiếu niên suy nghĩ một lúc rồi quyết định nói.
"Người của chúng ta ở Thái Lan xác minh Chu Hạ Hạ đã nộp đơn xin chuyển giao quyền giám hộ ba ngày trước."
"Hôm đó cô ấy nói sẽ đến Thư viện Quốc gia để mua tài liệu, nhưng thực ra cô ấy đã đến khu phức hợp chính phủ bên cạnh từ bên trong thư viện. Sau khi hoàn thành việc chuyển giao quyền giám hộ hoàn tất, cô ấy lập tức nộp đơn xin ra nước ngoài, việc này liên quan đến thỏa thuận bảo mật nên không có tin tức nào lọt ra ngoài."
"Bộ Nội vụ Thái Lan tự động phê duyệt đơn xin đăng kí du học cho người được bảo trợ trong vòng ba ngày. Sau khi được phê duyệt, các sân bay ở các quốc gia khác nhau sẽ trực tiếp thả họ ra và cũng không yêu cầu sự đồng ý của người giám hộ."
"Theo tính toán thời gian, vào đêm Chu Hạ Hạ từ Bangkok trở về rồi đi đến cửa hàng tiện lợi, cô ấy mua sữa và gửi bưu thiếp nhưng thực ra là cô ấy đã gửi đơn đăng ký du học tại cửa hàng tiện lợi."
"Cô ấy đã sử dụng thông tin nhận dạng của hộ chiếu giả trong toàn bộ quá trình. Mẫn Mạo nói sau khi cô ấy rời đi, đèn trong phòng ở Ngõa Bang vẫn sáng, có lẽ là để tạo ảo giác rằng có người trong phòng."
Sau khi báo cáo xong, Á La hỏi lại: "Anh Khôn, giờ nên làm gì?"
Nên làm gì.
Chu Dần Khôn mở mắt ra, có lẽ là biết chuyện sau khi anh quay lại.
Con thỏ nhỏ được nuôi dạy rất tốt, biết mở lồng chạy trốn sau lưng rồi, cho dù không giết thì cũng phải lột xuống một lớp da.
Nhưng thân thể nhỏ bé của cô mới véo cái nhẹ đã đỏ suốt ba ngày, làm sao có thể chịu đựng được việc như vậy trên giường, nếu thực sự bị như vậy liệu xong việc cô có còn sống không?
Người đàn ông cau mày.
"Anh Khôn?" Á La vẫn đang chờ chỉ thị.
"Con bé không nói gì."
Cho dù bây giờ cầu xin tha thứ cũng vô dụng, nhưng ít nhất có thể cứu vớt nửa mạng sống còn lại.
Chỉ là Á La trả lời: "Không. Cô ấy không nói một lời nào kể từ khi được đưa trở về biệt thự ở sân bay."
Sau đó cậu ta thấy vẻ mặt của Chu Dần Khôn càng trở nên tệ hơn.
Á La hiểu việc Chu Hạ Hạ chạy trốn cũng là một sự phản bội nhẹ.
Cái gọi là phản bội, là bởi vì Chu Hạ Hạ, với tư cách là thành viên của gia đình Chu, đi theo Anh Khôn và biết tất cả những thông tin bí mật, nhưng lại tự ý rời đi mà không có sự cho phép, còn đến một quốc gia đe dọa Chu Dần Khôn, nếu việc này đặt vào lực lượng vũ trang, đó là một sai lầm lớn có thể khiến cả gia đình tan nát.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?