🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [201-372] Đỉnh Cấp Tên Côn Đồ – Chu Phù Yêu

[201-372] Đỉnh Cấp Tên Côn Đồ – Chu Phù Yêu


Chương 230: Bực bội

Ly rượu đặt cách cạch lên bàn một cái, rượu từ bên trong sánh ra ngoài làm ướt cả tấm vé máy bay.

Chu Dần Khôn từ nãy giờ đều không nói gì, nhưng Á La có thể cảm nhận rõ ràng sự tức giận của anh.

"Theo lệnh của anh Khôn, từ khi Chu Hạ Hạ giấu hộ chiếu giả thì luôn có người bí mật theo dõi cô ấy."

"Sau khi cô ấy trở về Ngõa Bang, trước tiên cô ấy theo Mẫn Mạo đến nhà kho để lấy cao thuốc phiện, sau đó lại lợi dụng lúc hỗn loạn trong xe của người bán rau để trốn trong sạp hàng, sau khi xuống núi thì bắt taxi đến sân bay, mãi cho đến khi chuẩn bị lên máy bay mới ngăn lại. "

Nói cách khác, Chu Hạ Hạ thực sự muốn rời khỏi.

Nếu không phải kịp thời ngăn lại thì lúc này cô đã có mặt trên máy bay rồi.

Cô chọn đến Nga, địa điểm đến là Moskva trên tấm thẻ chói mắt vô cùng, một đất nước mạo hiểm nhất đối với anh. Có phải là cô đang cược xem anh sẽ không dám đến Nga để tìm cô?

Người đàn ông cười khẩy.

Nụ cười chẳng có ý rõ ràng, Á La không hiểu: "Anh Khôn, hiện tại người đang bị giam trong biệt thự Yangon, giờ nên làm gì?"

Lúc này, điện thoại di động trên bàn reo lên. Chu Dần Khôn cầm lên, ậm ừ một tiếng rồi ném lại lên bàn.

"Đi mở cửa."

Người tới là Hàn Kim Văn và La Trát Lương.

Trời đã sáng, Hàn và La vừa hoàn tất thỏa thuận với ba người mua, hai người gọi đồ ăn nhẹ đêm khuya từ một chiếc xe bán đồ ăn rồi bày ra đầy bàn. Đem tấm vé máy bay bị ngâm ướt che kín mít.

"Khôn, nếu sớm biết năm ngoái cậu gặp phải vấn đề lớn như vậy ở Ấn Độ thì tôi phải làm khó cái tên Ấn Độ này một phen rồi!"

Hàn Kim Văn lau miệng: "Ngày đó nghe Dawood nói như vậy, tôi còn tưởng chỉ là một chút hiểu lầm thôi, trước khi họ rời đi còn nhiều miệng hỏi thêm vài câu, mới phát hiện ra hồi đó thằng cháu trai này dám dùng đại bác bắn cậu!"

"Không phải vậy sao, còn có Tát Ngõa Thập, miệng cũng đủ kín, đến khi thỏa thận hoàn tất mới nói ra. Khôn, sao cậu cũng không tiết lộ gì cả?"

Hàn Kim Văn và La Trát Lương nói chuyện với nhau, Chu Dần Khôn ngậm điếu thuốc chưa châm lửa trong miệng, trong tay nghịch nghịch chiếc bật lửa màu xanh đậm. Ngọn lửa kia chút chút lại bùng lên, chút chút lại dập tắt, tóm lại là tôi đốt lên điếu thuốc trên miệng.

Hai người kia lập tức nhận ra có gì đó không ổn.

Hàn Kim Văn theo thói quen nhìn người đi theo Chu Dần Khôn trước.

Nếu có A Diệu ở đây, có lẽ có thể nhận được một số gợi ý. Đáng tiếc lại là một đứa trẻ chưa thành niên đang cúi đầu nghịch điện thoại di động, cũng không thèm nhìn sang bên này.

Hàn Kim Văn trong lòng chậc một tiếng, chẳng lẽ là do hai người nói nhảm nhiều quá?

Ông ta đặt đồ vật trong tay xuống, bắt đầu nói chuyện chính sự: "Nói chung giá bán lần này của chúng ta cao hơn trước, phía Mexico kia đưa cho chúng 100 kg rồi tống cổ đi, còn Ấn Độ và Iran mỗi năm ít nhất hai tấn. Giá cả tăng lên mặc dù chi phí vận chuyển không đáng kể, tương đương với việc tăng gấp đôi lợi nhuận ròng."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...