*Trùi ui thén kìu, ấm lòng quớ
Mẫn Mạo đang hút thuốc, khẩu súng đặt bên cạnh, mắt nhìn cảnh tượng trước mặt.
Ngoại trừ thịt ra, chiếc xe còn lại không có giá trị bao nhiêu, đợi đến khi người trồng thuốc phiện đổi xong thì người bán rau đã kiếm đủ rồi. Đương nhiên, hắn sẽ không lãng phí tiền xăng kéo một vật nặng như vậy xuống núi, cuối cùng sẽ trực tiếp giao cho lực lượng vũ trang.
Nói trắng ra, chính là một đám ngu ngốc biệt lập trả tiền cho họ để cải thiện lương thực cho lực lượng vũ trang trong căn cứ ở Ngõa Bang. Ngày đêm cầm súng tuần tra, cũng không tính là bận rộn vô ích.
Đang suy nghĩ, hắn nhìn thấy Hạ Hạ đi về phía mình. Mẫn Mạo lập tức dập thuốc lá, đứng dậy: "Tiểu thư."
Tuy rằng trước kia chưa từng gặp qua nhưng Mẫn Mạo cũng biết thân phận của Hạ Hạ.
Con gái của Chu Diệu Huy, cháu gái của ông cụ, hiện là bà chủ nhỏ được Chu Dần Khôn công nhận.
Là một người nhạy cảm, hắn hiểu tính tình của Chu Dần Khôn, đương nhiên hắn không tin Chu Dần Khôn đột nhiên lại tốt bụng chạy đến giúp đỡ người anh trai đã khuất của mình nuôi dạy con gái. Nhưng ở giữa chính xác đã xảy chuyện gì, ở cấp bậc hiện tại của hắn, đương nhiên là không rõ.
Nhiệm vụ của hắn là đảm bảo an toàn cho cô gái này lúc Chu Dần Khôn đi vắng và đáp ứng mọi yêu cầu của cô.
Vì vậy Mẫn Mạo hỏi: "Ngài cần gì?"
"Tôi muốn... lấy thêm thuốc phiện."
"Được." Mẫn Mạo xách khẩu súng lên đặt sang một bên: "Mời đi theo tôi."
Hạ Hạ nghe lời đi theo. Lúc đi ngang qua chiếc xe tải chở đầy rau, cô hỏi: "Cần bao nhiêu cao thuốc phiện để mua cả chiếc xe tải này?"
Mẫn Mạo nghe thấy tiếng động liền dừng lại, không thể tin được quay lại: "Tiểu thư muốn mua những thứ này?"
"Đúng vậy." Hạ Hạ nói: "Tôi muốn tặng nó cho mọi người, cứ coi như quà tặng của tôi cho cả làng."
Lời này cô nói ra không lớn, nhưng lại bị những đứa trẻ trong làng nghe được. Đầu tiên là bọn trẻ bàng hoàng nhìn chị đã cho họ bánh ngô, không tin vào những gì mình đang nghe.
Sau đó lập tức vui vẻ reo hò, mọi người nhìn về đây vừa sợ vừa mừng, ngay cả Sách Lạp, người vừa mới xách giỏ vội vã đến, cũng sững sờ tại chỗ.
Sách Lạp chỉ biết Hạ Hạ là một vị khách quý được chú Hàn đích thân dặn dò, vốn tưởng Hạ Hạ là con gái của bạn bè ông chủ chú Hàn, cô chỉ đang tạm thời sống ở Ngoã Bang.
Nhưng cô ấy không ngờ ngay cả tướng quân Mẫn Mạo vốn tính tình nóng nảy đáng sợ cũng sẽ gọi cô một cách kính trọng như vậy.
Hạ Hạ thậm chí còn có thể lấy ra ra nhiều cao thuốc phiện đến mức mua được cả một xe, còn phát miễn phí cho dân làng.
Sách Lạp ngạc nhiên, không khỏi thắc mắc về thân phận của Hạ Hạ, trước đây cô ấy chỉ biết gọi cô là Hạ Hạ, nhưng không biết cô họ gì, gia đình cô làm gì và tại sao cô lại đến đây?
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?