Hạ Hạ hít một hơi thật sâu, cố gắng bình tĩnh lại.
Cô gấp tờ đơn lại, đứng dậy mở cửa ban công. Bên ngoài rất yên tĩnh, nhìn từ chỗ này, ngoài cổng biệt thự không có ô tô đậu, bên trong biệt thự cũng không có người tuần tra.
Hạ Hạ xoay người đi ra khỏi phòng.
Lúc bước ra ngoài, cô nhớ lại hai cửa hàng tiện lợi mà cô đã nhìn thấy khi quay lại. Một trong số đó tương đối gần, cửa hàng rất lớn, có thể cung cấp dịch vụ gửi thư.
Vừa mở cửa ra, bên cạnh cô đột nhiên xuất hiện một người, Hạ Hạ sợ đến mức hét lên, người đó lùi lại hai bước nói: "Tiểu thư, xin lỗi!"
Lúc này Hạ Hạ mới nhìn rõ người trước mặt, rất cao, vẻ ngoài khoảng ba mươi, mặc đồ màu đen và đi ủng quân đội, hai khẩu súng treo bên thắt lưng. Nước da nâu đen, có lẽ là người Myanmar.
"Anh là ai?"
"Chúng tôi có trách nhiệm canh giữ biệt thự và bảo vệ sự an toàn cho cô."
Chúng tôi, có nghĩa là nhiều người. Hạ Hạ không khỏi siết chặt bàn tay trong túi quần.
"Cô ra ngoài muộn thế à?"
"Ừm." Hạ Hạ dừng một chút: "Tôi... thấy trong tủ lạnh không có sữa nên muốn ra ngoài mua một ít."
"Chúng tôi sẽ đi mua ngay lập tức."
"Không, không cần đâu." Hạ Hạ vội vàng nói.
Người đàn ông hơi khựng lại, vẻ mặt bối rối.
"Nhân tiện tôi còn phải mua thứ mà tôi cần nữa, anh... Không tiện mua lắm."
"Vậy." Người đàn ông gật đầu: "Được rồi, nhưng tôi phải bảo vệ sự an toàn cho cô."
Ý là hắn muốn đi theo cô.
Hạ Hạ gật đầu: "Được."
Đi bộ đến cửa hàng tiện lợi gần nhất mất khoảng mười phút, trên đường không có ai, quả thực có chút đáng sợ. Hạ Hạ thỉnh thoảng quay đầu nhìn lại, thấy người đàn ông đó đang đi theo mình không xa cũng không gần.
Khi hai người đến cửa hàng tiện lợi, người đàn ông đang đứng gác ở cửa. Ngoài nhân viên làm việc ca ra đêm thì không còn ai nữa.
Hạ Hạ đi đến khu vực tủ lạnh lấy một hộp sữa lớn rồi quay lại nhìn. Vệ sĩ tuy đứng ở cửa nhưng ánh mắt vẫn dán chặt vào cô.
Hạ Hạ bước sang một bên, tiến vào khu văn phòng phẩm.
Cửa hàng này có cung cấp dịch vụ gửi thư, cô vừa bước vào cửa đã nhìn thấy. Chỉ là thùng gửi thư rất gần cửa, bên ngoài sẽ nhìn thấy rõ ràng.
Cô lấy một chiếc phong bì màu trắng trên kệ xuống, nhìn sang bên cạnh, đột nhiên mắt cô sáng lên.
Vệ sĩ nhìn thấy Hạ Hạ mua một hộp sữa, một gói sản phẩm vệ sinh và một xấp bưu thiếp. Lúc thanh toán cô hỏi người bán hàng về việc gửi tấm bưu thiếp rồi quay lưng lại và bắt đầu viết lên bàn.
Cuối cùng hắn nhìn thấy một chồng bưu thiếp được thả vào hộp thư.
Toàn bộ quá trình không có gì bất thường.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?