🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [201-372] Đỉnh Cấp Tên Côn Đồ – Chu Phù Yêu

[201-372] Đỉnh Cấp Tên Côn Đồ – Chu Phù Yêu


Chương 216: Đóng băng

Lúc lâu sau, tiếng thở và sự rung lắc của chiếc giường gỗ trong phòng tối cũng dần dần dịu xuống.

Hạ Hạ bị anh ôm từ phía sau, cảm nhận được hơi nóng khó chịu nên cô khó khăn di chuyển ra xa. Người đàn ông vùi vào cổ cô tận hưởng dư vị cực khoái, khi cô cử động, anh mở mắt ra.

Thỏ nhỏ hôm nay đặc biệt mạnh mẽ, nếu là trước đây đã ngất đi vô số lần thì lần này vẫn còn tỉnh táo. Chu Dần Khôn giơ tay sờ trán cô, không có sốt. Anh đứng dậy bật đèn, căn phòng đột nhiên sáng lên, Hạ Hạ vô thức quay đầu lại tránh ánh sáng.

Ngay sau đó, người đàn ông bước tới nhấc chăn bông ra khỏi người cô, anh dang rộng hai chân cô ra.

Hạ Hạ giật mình quay đầu lại: "Chú làm gì..."

Giọng điệu của cô tràn đầy cảnh giác. Người đàn ông nhìn cô một cái rồi nói: "Để tôi xem đau ở đâu."

Cô gái túm lấy chăn lắc đầu: "Không, không đau."

"Vậy sao lại không ngủ. Khát hay đói?"

Hạ Hạ không khát cũng không đói. Nói chính xác hơn thì cô đã quá mệt mỏi để cảm nhận được nó nữa rồi. Cô buộc mình không được ngủ, tất cả chỉ vì trong tâm trí cô có một điều muốn nói.

Chu Dần Khôn luôn rất bận rộn, nếu như cô ngủ quên, có khi lúc cô tỉnh dậy anh đã bay đi đâu đó, như vậy thì mọi chuyện sẽ bị trì hoãn.

"Không, chỉ là... có chuyện muốn nói."

Chu Dần Khôn nhướng mày, quay lại giường ôm người vào lòng, cúi đầu hôn lên vai cô: "Nói đi."

Nụ hôn tỉ mỉ của anh khiến cô nhột nhột, Hạ Hạ run rẩy nói nhỏ: "Cháu muốn mua thuốc phiện."

Người đàn ông phía sau giật mình, ngẩng mặt lên nhìn cô: "Mua cái gì?"

Cô gái không còn sức để giải thích từ đầu đến cuối nữa, nên cô chỉ nói điều quan trọng nhất: "Cháu nợ người ta rất nhiều cao thuốc phiện, cháu phải trả lại. Cháu có thể mua của chú một ít được không?"

Cái này đúng là kỳ lạ, hai mắt cô trong veo thuần khiết này nhìn anh, ngay cả khi những từ đáng xấu hổ như thuốc phiện hay cao thuốc phiện nói ra từ miệng cô đi chăng nữa thì mọi thứ dường như trở nên vô cùng trong sáng lại sạch sẽ. Anh mới chỉ rời đi có một thời gian thôi mà thứ thú vị như mắc nợ này lại có thể xảy ra.

Người đàn ông buông cô ra, vô cùng hứng thú hỏi: "Cháu nợ ai và tại sao? Nói cho rõ ra."

Hạ Hạ không ngờ anh lại hỏi cặn kẽ như vậy, cô mệt mỏi, thậm chí đầu óc cũng choáng váng, sau một lúc tạm dừng cô lại tiếp tục.

"Là... một cô gái tên Sách Lạp. Cả nhà cô ấy đều làm nghề trồng thuốc phiện ở đây, chú Hàn nhờ cô ấy đi cùng cháu nên cô ấy đã dùng cao thuốc phiện của chính cô ấy để mua đồ cho cháu. Nhưng như vậy gia đình cô ấy không có cao thuốc phiện để đổi lấy đồ ăn, cả nhà sẽ phải nhịn đói."

Giọng cô nhẹ nhàng, giọng điệu vừa đồng cảm vừa tội lỗi.

"Sách Lạp mua xà phòng và cả những chiếc bánh gạo rất đắt tiền cho cháu, cô ấy rất tốt bụng lại nhiệt tình. Cháu không muốn cô ấy thiếu ăn vì cháu nên đã nói những thứ cô ấy bỏ ra mua đều là cháu vay. Sau đó cháu lại mua thêm dụng cụ làm bánh. Cháu nghe nói trẻ con ở đây mỗi năm chỉ được ăn một lần. Tóm lại... tất cả số cao thuốc phiện cháu mượn đều đã tiêu hết rồi."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...