🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 5: 5

Tiếng cây khô cháy vang vọng cả sơn động, ánh lửa màu vỏ quýt chập chờn, sự ấm áp lượn lờ, phản chiếu bóng dáng thiếu niên thiếu nữ nhu hòa.

Lúc Nam Cung Lân ngước mắt, Nghê Ngạo Lam không được tự nhiên cúi đầu, chỉ sợ hắn thấy được tâm tư không rõ của mình.

Cảm, tạ, huynh.

Đầu ngón tay tiếp tục viết lên lòng bàn tay hắn từng nét một, mang theo sự chân thành không gì sánh bằng, nàng viết xong, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn tuyệt đẹp lên, cười ngọt ngào với hắn.

Trong hoàng cung lộng lẫy, Nam Cung Lân từng thấy nụ cười a dua nịnh hót, từng thấy nụ cười mang ý xấu, nhưng lần đầu tiên hắn trông thấy nụ cười không hề tính toán lại sạch sẽ và thuần khiết vậy.

Khóe mắt thiếu niên khẽ nhếch lên, đưa sợi tóc quấn quanh lòng bàn tay kia lên môi hôn, thấp giọng hỏi nàng, “Vậy… muội muốn báo đáp ta thế nào?”, thân ở trong cung, kỳ trân dật phẩm gì hắn chưa thấy qua, đưa tay đã có thể nhặt được thứ như chén trà rồi.

Hắn chỉ muốn biết, muốn biết nàng sẽ nói sao.

Hả… Nghê Ngạo Lam kinh ngạc nhìn thiếu niên xinh đẹp, ánh sang rọi lên khuôn mặt hắn, đẹp như một bức tranh mùa xuân, sáng rực rỡ.

Nhìn nàng hé mở cái miệng nhỏ xinh, lộ ra một đoạn lưỡi hồng, giống như cánh hoa màu hồng nảy nở trên cành cây đầu xuân, khiến hắn có loại kích động muốn cúi người về phía trước, bắt lấy bỏ vào miệng mình, thưởng thức một phen.

Nam Cung Lân nở nụ cười, con ngươi trong veo chậm rãi tối tăm, hào hước hỏi, “Hả? Trơ ra rồi?”

Chuyện này… phải báo đáp thế nào mới được đây?

Vàng bạc châu báu chắc chắn hắn có rất nhiều, cho dù hắn muốn, cũng phải hơn đống bạc nàng tích trữ nhiều năm, không thể xoay đầu lấy của nghĩa phụ.

Không, thể, không, được.

Nàng dùng đôi mắt to đầy bối rối nhìn hắn, phồng đôi má hồng.

“Đúng, không thể không được.” Thấy nàng đáng yêu vậy làm hắn muốn trêu ghẹo, bèn lặp lại lời nàng nói.

Suy nghĩ một chút, Nghê Ngạo Lam đứng lên, lượn một vòng quanh sơn động, cũng mặc kệ bản thân có bị nhìn thấu toàn thân không.

Ánh mắt dõi theo bóng dáng thiếu nữ di động, làm da nhẵn nhụi, thân hình cân đối, tuy chỉ là cô nương mười tuổi đầu, song, qua vài năm nữa dáng dấp nhất định uyển điệu, ngọt cốt[1].

[1] Ngọc cốt: 玉骨 xương như ngọc, chỉ thân hình dáng dấp người con gái đẹp. Cũng có thể nói là ngọc thể 玉體.

Nghê Ngạo Lam lại ngồi xổm trước mặt thiếu niên, trong tay có thêm một hòn đá nhỏ mỏng, nắm một sợi tóc đen, ra sức cắt mài, cắt đứt ba tấc sợi tóc, lại dùng gấm màu lam buộc lại.

Khi Nam Cung Lân hoàn hồn, sợi tóc đã rơi xuống, thấy thế lòng hắn khẽ nhíu một cái, “Thân thể tóc da nhận từ cha mẹ, sao muội có thể tổn thương?” Khí thế hoàng gia quý tộc của hắn không khỏi toát ra, khẩu khí mang theo sự uy nghiêm và trách cứ.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...