🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 47: 47

Tiêu Sùng Việt nhìn thiên tử trẻ tuổi trên long ỷ, đôi mắt đào hoa xinh đẹp trở nên nghiêm nghị, thoát ra khí độc tựa như ánh ban mai đầu tiên rọi xuống hoa trúc đào, tuyệt đẹp, đưa người ta đến chỗ chết.

“Hoàng thượng, thừa tướng không biết thực hư, chỉ e thừa tướng bất mãn với những công lao của thần mà bỏ đá xuống giếng.” Đinh Hải Văn bày vẻ mặt chân thành mang theo sự sợ hãi, hai đầu gối quỳ xuống đất, đầu khớp xương đập lên nền gạch vàng chói, phát ra âm vang dội.

Lời vừa nói ra, văn võ bá quan đều xôn xao, Hữu thừa tướng nghiêm chỉnh trong triều đình, mấy quan viên đã mất đi chức quan, hơn nữa nhiều người không rõ tình huống quẳng mỏ ở tỉnh Hà Sơn nên nhất thời đều nghi ngờ Nghê Ngạo Lam.

“Thái bộc tử Trương chủ bộ.” Nghê Ngạo Lam lành lạnh lên tiếng, lập tức làm các quan lại im miệng, đồng loạt nhìn vị quan viên nhỏ thất phẩm, ít ra phân nửa người chưa từng cũng không ấn tượng với người này, nhịn không được cảm thấy hiếu kỳ, tại sao thánh thượng lại tuyên hắn vào lúc này.

Trương Thiệu vội vàng từ phía dưới cùng xuyên qua đám người, dừng ngay chính giữa thảm đỏ, khẩn trương hành lễ đáp, “Có vi thần.”

“Ngươi sinh ở tỉnh Hà Sơn, lời Hữu thừa tướng nói có thật không?” Nam Cung Lân hỏi.

Bá quan kinh ngạc nhìn hoàng thượng Đại Cảnh quốc, thật không ngờ triều đình trên dưới hơn trăm người lại có thể nhớ rõ bối cảnh của một quan viên nhỏ thế, tất cả đều toát mồ hôi lạnh, thái độ coi thường hoàng thượng thiếu niên lập tức thu liễm, không dám lơ là.

“Lời Hữu thừa tướng nói đều là thật, vùng núi phía Tây tỉnh Hà Sơn có Quặng đá hoa cương đen, sản xuất đều bán trong tỉnh.” Sau khi Trương Thiệu cung kính nói xong, bèn lui về hàng ngũ.

Trong lòng Đinh Hải Văn khủng hoảng không ngớt không nhịn được nói, “Hoàng thượng, chuyện nhỏ này vi thần không biết, xin hoàng thượng thứ tội.”

“Đinh lang trung, dựa theo cách nói của ngươi, tất cả mọi chuyện đều có thể lấy lý do không biết mà qua loa tấu lên sao? Đại Cảnh Quốc lớn thế còn có thể thịnh vượng phồn vinh hay không? Rõ ràng mỗi người đều mơ mơ màng như người say rượu.” Nghê Ngạo Lam lạnh lùng nhìn nam tử quỳ trên mặt đất bằng nửa con mắt.

Loại người chỉ cần lợi ích tối thượng mà giết người cướp của thì không nên đồng tình.

“Thừa tướng, tiểu nhân biết sai rồi, xin thừa tướng bỏ qua cho.”

“Nếu ngươi khai ra đồng lõa, có thể suy xét hoãn thi hành hình phạt.”

Hoãn thi hành hình phạt?! Đinh Hải Văn kinh ngạc ngước mắt, chỉ là hoãn thi hành hình phạt, cũng không phải bãi miễn tội trạng, nhưng có thể hoãn là được, dù sao cũng tốt hơn người rơi đầu xuống đất.

Đáng tiếc ý nghĩ của Đinh Hải Văn quá ngây thơ, Nghê Ngạo Lam chỉ nói hoãn thi hành hình phạt, chứ không nói không xử tội chết.

“Là Tiêu đại nhân, hắn liên hợp với vi thần bày mưu.” Đinh Hải Văn cố gắng tự bảo vệ mình, mặc kệ Tiêu Sùng Việt âm thầm ra ám hiệu, không được khai ông ta ra.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...