🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 44: 44

Sáng sớm
Ran Mouri tỉnh dậy trong vòng tay của Kudou Shinichi. Đã thấy ngũ quan như tượng phóng rõ trước mắt, ánh mắt hưởng thụ nàng một lần thêm một lần nhìn kỹ, nhìn đến quên cả dời mắt.
Trải qua thời gian ngọt ngào này, nàng cảm thấy bản thân quá mức xa lạ, xa lạ đến nỗi nàng không nghĩ bản thân lại có thể yêu hắn đến như vậy, tham luyến vòng tay ấm áp đến như vậy. Thậm chí đến mức chỉ nhìn hắn an ổn ngủ như vậy thôi, nàng cũng cảm thấy vui sướng và mãn nguyện.
Có điều, so với trước kia, Ran Mouri chấp nhận yếu đuối và dựa dẫm vào hắn.
Không nhịn được, nàng siết chặt vòng tay của hắn một chút. Chợt nhận ra cái gì, nàng lại thoái lui muốn tránh xa, không muốn thân cận.
Kudou Shinichi nói hắn thích chân thật ôm nàng, trần trụi ma sát, không phải thông qua bất kỳ lớp vải vóc nào, vì vậy đa số thời gian sau khi cùng nhau, hắn đều trực tiếp ôm nàng thiếp đi. Có một vài lần, thời tiết trở lạnh, hắn sợ nàng bị cảm mới không tình nguyện mặc quần áo vào cho nàng. Cho nên, nàng hoàn toàn rõ ràng, hai người vẫn không có gì che đậy dưới lớp chăn, bởi vì sợ hắn sẽ làm càng nên nàng mới không muốn tiếp cận.
Kudou Shinichi vẫn chưa tỉnh giấc, bàn tay lại siết chặt người nàng, khiến Ran Mouri giật mình, tim thình thịch từng tiếng hồi hộp.
Khoảng cách lần này còn ngắn hơn khi vừa tỉnh giấc, hơi thở trước mũi hắn không ngừng phả vào hai má, ấm áp, yên bình, khiến tim nàng càng đập càng mạnh. Ran Mouri không muốn suy nghĩ nhiều, nàng miễn cưỡng nhắm mắt, trong không gian tối mịch đó, hơi thở của hắn kích thích giác quan của nàng.
Ran Mouri thở dài mở mắt, lại nhìn đến bờ môi của hắn. Khuôn miệng của Kudou Shinichi không quá mỏng, cũng không dày. Đặc biệt khi cười, nụ cười nhẹ nhàng khiến tim ai xao xuyến. Có điều, phía sau nụ cười nhã nhặn, cao quý đó, lại là một con người hoàn toàn khác.
Không một ai khác trên đời này, ngoài Ran Mouri, có thể biết được một Kudou Shinichi điên cuồng và ham muốn tột độ. Đặc biệt là đôi môi xinh đẹp của hắn, nóng bỏng khiêu khích, khiến nàng không thể từ chối yêu thương.
Khi hai người ở trên giường cùng nhau, Kudou Shinichi bắt đầu một cuộc ân ái đầy nóng bỏng bằng một nụ hôn sâu khiêu khích. Sau này, khi nàng nói ra tình cảm của bản thân, hắn càng thêm càng rỡ, mỗi ngày đều hôn, tùy thời đều muốn hôn nàng. Thậm chí khi nàng mang cơm đến công ty cho hắn, đã rất nhiều lần hắn ôm nàng vào lòng, ý định chiếm đoạt môi nàng. Bởi vì, Ran Mouri sợ ảnh hưởng đến công việc của hắn, cho nên Kudou Shinichi mới không có cơ hội.
Ran Mouri đột nhiên muốn sờ đến môi của hắn, trước nay, nàng chưa từng chân chính dùng tay chạm qua, có chăng chỉ ở trong nụ hôn của hắn mà cảm nhận.
Nàng thấy, ngón tay cái của mình chạm vào môi hắn, cẩn thận vuốt ve. Cảm giác mềm mại truyền đến đầu ngón tay, làm thân thể Ran Mouri thoáng run rẫy. Nàng như quên đi e thẹn, tưởng niệm đến đôi môi mềm mại chạm vào môi nàng, nhẹ nhàng khiêu khích, ở trong miệng nàng càng rỡ đuổi bắt, tìm kiếm. Còn có, vô vàn khoái cảm từ lưỡi hắn mang lại, khi hắn gặm cắn cảnh đẹp trước ngực nàng.
Nghĩ đến, trống ngực Ran Mouri dồn dập, khuôn mặt trắng noãn lại phiếm hồng. Cũng không có nhiều thời gian e thẹn, nàng bỗng dưng giật mình, hét "A" một tiếng.
Đã thấy Kudou Shinichi mở to hai mắt nhìn, bộ dạng giống như chế giễu hành động ngu ngốc của nàng, môi hắn ngậm lấy ngón tay của nàng, phác họa kích thích tương tự khi hai người hôn môi.
Ran Mouri thẹn quá hóa giận, rất nhanh rút tay về. Trừng mắt nhìn hắn, thì ra là đã tỉnh từ lâu.
Kudou Shinichi siết chặt eo nàng, cơ thể di động, thân thể ma sát thân thể, không che giấu khiêu khích, làm toàn thân Ran Mouri đỏ hồng.
"Không ai nói cho em biết, buổi sáng là thời điểm ham muốn của đàn ông cao nhất sao?". Hơi thở của hắn vẫn không ngừng phả vào mặt nàng.
Ran Mouri bây giờ mới hiểu rõ, bản thân nàng đã làm một chuyện quá đỗi ngu ngốc, nếu nàng biết được, thì sẽ không làm vậy. Nàng còn định trả lời hắn là "Không", đã thấy môi hắn hôn lên vành tai của nàng, cắn mút. Ở trong chăn, nàng cảm nhận được đôi bàn tay to lớn của hắn, phủ lên bầu ngực tròn trịa của nàng.
Ran Mouri không phản đối, cũng không nhiệt tình, cho đến khi môi của hắn di chuyển dọc theo cần cổ của nàng, trằn trọc ở xương quai xanh. Kích thích bất ngờ tập kích, toàn thân nàng buông xuống đầu hàng.
Lúc này, nàng lại cảm nhận được hạ thân căng trướng, khó chịu...Giống như, giống như có dị vật ở trong người nàng, từ từ bành trướng.
Ran Mouri giật mình, nàng đỏ mặt nhìn hắn, lắp bắp "Anh....anh....". Không thể nào?. Làm sao hắn có thể không rời đi cơ thể nàng?.
Kudou Shinichi ngẩn mặt nhìn nàng, không chân chính nở nụ cười "Thế nào?. Như thế rất tiện lợi". Nói xong, hắn hất tung chiếc chăn phủ lên thân thể hai người, cúi người ngậm lấy nụ hoa đang gắng gượng của nàng, cho nàng khoái cảm.
Ran Mouri như quên đi mất e thẹn của bản thân, cũng quên mất sự việc càng rỡ trước đó của Kudou Shinichi, trong vô thức nàng ưỡn người, đem cơ thể tiếp xúc càng nhiều với hắn, mong hắn cho nàng thật nhiều khoái cảm.
Kudou Shinichi ôm lấy người nàng, vội vàng bật dậy.
Thân thể chơi vơi không điểm tựa, Ran Mouri giang rộng hai chân ngồi trên người Kudou Shinichi. Hắn siết lấy eo nàng, bắt đầu chiếm đoạt, rút ra rồi lại đâm sâu vào hạ thể non mềm. Khoái cảm dào dạt đánh úp, Ran Mouri chỉ biết cong người hứng chịu, còn có từng tiếng rên rĩ tràn ra.
Hắn nghe thấy tiếng rên mềm mại của nàng, càng thêm kích thích, động tác theo đó càng thêm dữ dội và mạnh mẽ.
Cao trào đến như thác lũ, Ran Mouri ôm chặt lấy hắn, bên tai là tiếng thở dốc thỏa mãn của hắn và nhịp tim dữ dội vì nàng mà điên cuồng. Ran Mouri như quên đi tất cả, nàng há miệng cắn vào bên cổ của Kudou Shinichi.
Mãi đến khi kích tình qua đi, Ran Mouri hối hận không thôi. Bởi vì, dấu răng kia quá cao, quần áo không có cách nào che kín được.
Trong miệng hắn không ngừng phát ra âm thanh "Grì grì", dưới thân chạy nước rút, mỗi một cái đâm vào đều muốn vào nơi sâu nhất trong người nàng, Ran Mouri không thể chịu được kích thích to lớn này, nàng nhiệt tình hòa theo động tác của hắn.
Nhìn thấy Ran Mouri dưới sự bức phá điên cuồng của hắn, chìm nổi điên đảo trong dục vọng....Kudou Shinichi càng thêm điên cuồng chiếm lấy, tận tình ra vào cơ thể nàng. Không một ai có thể hiểu được, để thấy hành động kia của Ran Mouri có bao nhiêu thời gian kiên trì và có bao nhiêu tình cảm ở trong đó.
Cuối cùng không chịu được nữa, Kudou Shinichi đem toàn bộ lửa nóng tích tụ bắn vào cơ thể nàng. Hắn hài lòng mỉm cười, ôm lấy nàng.
Nàng cũng không e dè siết chặt lấy người hắn, không ngừng thở dốc.
Kudou Shinichi đột nhiên nói một câu "Em giỏi lắm". Nàng không tùy tiện để lộ bộ dạng nhiệt tình làm hắn không ngừng yêu thích, cũng rất giỏi, nàng lén lút sau lưng đi tránh thai, làm hắn không ngờ đến cũng rất giỏi. Tất cả, nàng đều rất giỏi.
Trong giọng nói của hắn không chỉ có tán thưởng mà còn có tức giận, Ran Mouri không hiểu hỏi lại thì hắn không trả lời, chỉ ôm nàng đi vào phòng tắm.
Đằng đông mặt trời dần dần đi lên, bầu trời lờ mờ có vài ánh sáng, không qua bao lâu sẽ có ánh nắng nhàn nhạt hắt xuống.
Ở trong bồn tắm đầy nước, thân thể rắn rỏi ôm lấy cơ thể mềm mại trắng như tuyết, ôm hôn triền miên.
Thân thể lênh đênh trôi nổi trong sóng tình dập dờn, không ngừng, không nghỉ.
Hai người ở trên phòng điên loạn cùng nhau, Ran Mouri không nhớ, cũng không thể nhớ đến những gì còn sót lại khi hai người cùng nhau trên ghể sofa, được người khác dọn dẹp. Khi nàng cùng hắn bước xuống phòng khách ăn sáng, nhìn thấy ánh mắt kỳ quặc cùng với nụ cười mờ ám của chị giúp việc, nàng vẫn không hiểu được ý nghĩa ẩn sâu phía sau đó.
Cho đến khi chiều tan làm trở về, nhìn thấy số quần áo phơi khô, nàng mới biết cử chỉ bất ổn của chị giúp việc là gì?. Trong đầu Ran Mouri lại nhớ đến một lần nào đó, hai người không kịp trở về phòng, cũng là chị giúp việc đem quần áo giặc sạch, bất quá khi đó chỉ là quần tây, áo sơ mi đắt tiền cùng với váy dài, mà lần này, toàn bộ nội y đều rõ ràng như vậy.
Nghĩ đến trong lòng Ran Mouri thẹn thùng không thôi. Mãi về sau này, nàng hạn chế làm chuyện vợ chồng ở ngoài phòng ngủ. Bất quá, cũng có lúc không thể khống chế được.
Có một ngày, nàng cùng với hắn ở phòng bếp điên cuồng chiếm lấy nhau, không biết trải qua bao lâu, khi hắn buông tha cho nàng, nàng đã yếu xỉu nằm trong vòng tay của hắn.
Khi đó, Kudou Shinichi định ôm nàng lên lầu, chẳng qua hắn không có ý định buông tha cho nàng dễ dàng như vậy, trong lòng càng muốn đi nhanh lên phòng lớn, hắn hận không thể trong một giây ném nàng trên giường. Vậy mà, trong cơn mê man nàng níu lấy tay hắn, nói còn quần áo.
Hắn cũng không mấy quan tâm, đi càng nhanh càng tốt, còn chuyện kia, để mai tính. Ran Mouri lại nhất định không chịu, nàng trừng mắt nhìn hắn, khi đó Kudou Shinichi làm sao quản nhiều như vậy, đã đến cửa phòng hắn sẽ không có khả năng quay lại.
Ran Mouri nói, để nàng đi nhặt lại. Cũng không phải Ran Mouri nói đùa, nhìn hành động nàng nhất quyết rời khỏi vòng tay của hắn thì biết. Một giây sau đó, nhìn thấy Kudou Shinichi cau có, tâm không cam, tình không nguyện đi ngược trở lại, nhặt hết số quần áo rơi rãi dưới nền nhà.
Còn có một lần khác, hai người ở cầu thang bàn về chuyện vụ kiện của bà Azusae, hồi lâu không biết như thế nào, chỉ thấy hắn ôm nàng, hôn triền miên. Sau đó, quần áo hai người rơi hoàn toàn xuống nền nhà.
Kudou Shinichi muốn tận tình chiếm giữ nàng, sau màn dạo đầu, khiêu khích mơn trớn đầy nóng bỏng. Hắn ôm nàng trở về giường, để tránh như lần trước, khi hắn không thể kiềm chế thêm một giây nào, nàng lại bắt hắn quay lại nhặt đồ.
Nhìn thấy ánh mắt nàng mê man, đôi con ngươi trong veo nay vẩn đục màu tình dục. Hắn nghĩ, nàng sẽ không nhớ đến.
Vậy mà khi đi được một đoạn, Ran Mouri như cũ yêu cầu hắn đi ngược lại nhặt quần áo, thế là hắn đành miễn cưỡng quay đầu.
Đang lúc khí thế hừng hực, không thể kiềm chế, nàng lại trì trệ bắt hắn nhặt đồ, thật là khiến người ta phát điên. Nghĩ vậy, Kudou Shinichi cũng hạn chế ân ái ngoài phòng ngủ, để tránh bị nàng làm cho tức chết. Có đôi khi, hắn cũng đổi gió, chẳng qua thật lâu mới có một lần.
..
..
Sự việc Azusae Watanabe khởi kiện Hyura Watanabe trong thương giới cũng không được mấy người biết đến. Ngay cả khi tập đoàn Kudou gặp khó khăn cũng không được mấy người hiểu nguồn cơn sau đó. Cho đến khi công ty của hắn thoát khỏi khó khăn và Hyura được tòa án triệu tập ra tòa thì lúc đó mọi người mới rõ ràng biết được mọi chuyện.
Ngay cả Hyura và Azusae đều chuẩn bị toàn lực cho lần ra tòa lần này. Dĩ nhiên luật sư đại diện cho Hyura cũng là một trong những luật sư nổi tiếng trong ngành và cũng là luật sư sáng giá nhất văn phòng nổi tiếng nhất Tokyo, Yuki Sasaki.
Ngày nhận được thông báo, cả Kudou Shinichi, cả Ran Mouri đều không bất ngờ. Với thế lực của Hyura, làm sao không chọn văn phòng nổi tiếng. Lúc đó, hắn hỏi nàng "Em vẫn muốn tiếp tục làm việc ở văn phòng sao?". Có thể người khác không nhận ra, cũng không muốn nhận ra tài năng của Ran Mouri, thế nhưng Kudou Shinichi đã nhận ra từ sớm. Hơn nữa, hắn vẫn muốn ở cùng một không gian với nàng.
Ran Mouri thực sự muốn lắc đầu, chẳng qua luật sư bên nguyên và luật sư bên biện đều làm cùng một nơi, lại là đồng nghiệp cùng một văn phòng, tuy rằng không nói chuyện được mấy câu, chuyện này khiến người ta nghi ngờ.
Nàng chỉ nói "Cho em thêm thời gian". Cho dù thua hay thắng, nàng đều không thể tiếp tục xuất hiện ở văn phòng nữa.
Cũng vì sự việc lần này, trong văn phòng không ai không biết luật sư biện hộ cho Azusae là Ran Mouri. Nàng làm như không có chuyện gì đi làm bình thường, mọi người đều nhìn nàng bằng ánh mắt khinh thường, dè biểu, giống như muốn nói, nàng như vậy mà mộng cao muốn tranh đấu với Yuki.
Có điều, điều bọn họ làm chỉ là ánh mắt, không có một câu nào lăng mạ, sỉ nhục nàng. Người ở trong văn phòng này đều thông minh, không cần nói cũng có thể hiểu rõ ràng, một vụ kiện không ai dám nhận, vậy mà Ran Mouri lại dám đương đầu. Thoạt nhìn đã biết ai ở phía sau. Cho nên bọn họ không dám ngu ngốc dây vào.
Duy chỉ có mỗi Victoria đối xử với nàng không thay đổi. Cô ấy từng hỏi nàng "Chị cải thiện giọng nói là để chuẩn bị cho vụ kiện này sao?".
Ran Mouri khi đó chỉ gật đầu. Bởi vì nàng không biết phải nói gì nữa.
"Wow...Chị có một người chồng thật đáng ngưỡng mộ".
Ran Mouri ban đầu không có gì cả, là Kudou Shinichi cho nàng, cho nàng khuyến khích, cho nàng động lực để tìm lại giọng nói. Hắn cho nàng khởi đầu của một tương lai, cho dù cuộc đấu tranh mở màn này không dễ dàng. Như vậy, Victoria làm sao không thể ngưỡng mộ.
Nàng chỉ cười, một nụ cười không che giấu tình yêu hạnh phúc.
Sau đó, Victoria còn động viên nàng "Không cần quan tâm đến ánh mắt của người khác, chị nhất định phải cố lên. Em ủng hộ chị". Người đầu tiên, ngoài Kudou Shinichi tin tưởng vào khả năng của nàng. Lời nói của Victoria làm lòng Ran Mouri mềm nhũn, nàng cảm động muốn khóc.
Cuối cùng, Victoria hỏi một câu mà ngay cả nàng cũng không biết câu trả lời "Vậy chị sẽ tiếp tục đi làm ở đây sao?".
Ran Mouri nghĩ hẳn sẽ là như vậy. Chỉ là, ban giám đốc của văn phòng chưa có một động thái nào ép nàng nghỉ việc. Cho đến ngày hôm sau, nàng được ban giám đốc gọi lên thảo luận vấn đề vụ kiện.
Gọi là thảo luận, cũng không hẳn là thảo luận. Đó chỉ là một cuộc gây sức ép, bọn họ nói nàng đang là nhân viên của văn phòng, không thể nào biện hộ cho bên đối thủ được, về luật pháp cũng không cho phép.
Ran Mouri đã từng suy nghĩ rất nhiều về vấn đề, tuy rằng công việc nàng làm không tương lai chói lòa nhưng đó cũng là công việc nàng gắn bó bấy lâu, cũng là có chút không đành. Sau đó, nàng nghĩ đến công sức của hắn, của cả nàng, chuyện nghỉ việc chỉ là sớm hoặc muộn. Nàng có đam mê, nàng có ước mơ và nàng không thể không từ bỏ những cảm xúc của bản thân mà theo đuổi nó.
"Tôi...sẽ...nghỉ...việc". Mặc dù giọng nói so với trước kia đã khá lên rất nhiều, Ran Mouri vẫn nói giọng cũ, bởi vì nàng muốn bọn họ hiểu lầm mà không đề phòng.
Với giọng nói này, không ai nghỉ nàng có thể ra tòa được.
"Nếu cô chấp nhận từ bỏ tư cách luật sư biện hộ bên nguyên, chúng tôi sẽ thăng chức cho cô làm luật sư chính thức của văn phòng. Tất nhiên, những vụ kiện như thế này sẽ không thiếu".
Một lời đề nghị thật hấp dẫn, một tương lai tươi sáng đang vẽ ra trước mắt. Thế nhưng, đối với Ran Mouri hiện tại mà nói, cái nàng cần là sự tin tưởng của Kudou Shinichi, của Azusae được đền đáp và nàng cũng không tin những lời bọn họ nói, với người không thể nói chuyện.
"Phía bên chủ tịch Watanabe có thể chu cấp toàn diện cho viện mồ côi nếu cô chủ động từ bỏ vụ kiện".
Nếu là Ran Mouri của một năm trước, nàng hẳn là sẽ đồng ý, bởi vì khi đó, đối với nàng, cô nhi viện là sự tồn tại duy nhất và nàng bất chấp tất cả để nó duy trì sự sống. Chẳng qua, nàng của một năm sau đã khác rồi.
Có điều, Ran Mouri thực sự không hiểu, thế lực của Watanabe lớn như vậy, không thể nào không điều tra được tình cảm của nàng và Kudou Shinichi rất tốt, cũng không thể nào không biết được cô nhi viện đã có Kudou Shinichi trợ cấp.
Sau đó, nàng về hỏi hắn thì biết được, Kudou Shinichi chính là cố tình che giấu tất cả sự thật, để Watanabe biết tình cảm vợ chồng của hai người không hề tốt, và cô nhi viện hiện tại đang gặp khó khăn. Có thể không hoàn toàn, nhưng kết quả Kudou Shinichi mong muốn là Watanabe sẽ nghĩ nàng một mình chấp nhận vụ kiện này, cũng không phải hắn ở sau lưng ủng hộ.
Như vậy, khi nàng ra trận, khiến bọn họ một phen hốt hoảng đến vỡ mật.
Thảo luận không có kết quả, Ran Mouri đứng dậy rời đi, liền nghe bọn họ ở sau lưng nói "Ran Mouri, chúng tôi nghĩ cô tham lam quá rồi đấy. Với tài năng của cô, sau này muốn trở thành luật sư, e là chuyện không thể. Huống hồ cô nghĩ cô có thể cãi thắng trận này sao, không biết lượng sức mình". Giọng nói của bọn họ không che giấu mỉa mai và khinh bỉ.
Ran Mouri lắng nghe tiếng cười chế giễu mà không nói gì, lặng lẽ đi ra ngoài. Những lời nói này, là sớm hoặc muộn thôi. Nàng nghĩ bản thân đã chuẩn bị đủ tốt để tiếp nhận rồi.
Nàng gọi cho Kudou Shinichi nói "Em thất nghiệp rồi". Lúc đó, hắn chỉ nói một câu "Anh nuôi em". Một câu đơn giản, đủ làm lòng nàng bớt căng thẳng. Nàng rốt cuộc cũng đó một điểm tựa cho riêng mình.
Một ngày làm việc mệt mỏi cũng qua.
Ran Mouri tan làm trở về thì gặp Yuki, cô ấy mặc một bộ váy đắt tiền màu hồng phấn, ôm trọn lấy đường cong hút mắt, Yuki có vẻ đẹp của thiếu nữ, lại có nét thành đạt của người phụ nữ tài năng. Không khỏi khiến người ta ganh tỵ.
Đã lâu lắm rồi, nàng không thấy Yuki xuất hiện.
Cô ấy đứng trước mặt nàng, khuôn miệng xinh đẹp bất ngờ phun ra hai chữ "Vô ơn".
Ran Mouri hiểu được tâm trạng bất mãn của Yuki, cũng thông cảm cho cô ta. Dù gì, văn phòng này cũng đã cưu mang nàng trong lúc khó khăn nhất. Chỉ là mức độ vô ơn như Yuki nói thì hẳn là chưa đến.
Nàng xoay người bước đi, không muốn tiếp tục đôi co.
Yuki được nước lấn tới, bởi vì vụ kiện lần này, cô bị Kudou Shinichi đuổi việc, cục tức này cô nuốt không trôi "Sao?. Không nói được à. Cô nghĩ cô là ai mà có thể đối đầu với tôi, cô nghĩ cô có cơ hội thắng sao?. Đúng là ếch ngồi đáy giếng".
Thấy Ran Mouri không quan tâm trả lời, càng đi càng nhanh, Yuki lại càng thêm tức giận, nhanh chân đuổi theo, đứng trước mặt nàng, càng nói càng quá đáng "Một người câm như cô, mãi mãi cũng không thể trở thành luật sư". Thậm chí Yuki còn lấy ngón trỏ của mình, không chút khách khí điểm vào trán của nàng "Đừng mơ mộng hão huyền nữa".
Ran Mouri chịu đựng, bởi vì nàng không muốn gây ra bất kỳ rắc rối nào trước vụ kiện, mà lời nói của Yuki càng ngày càng càn rỡ, nàng không thể nghe lọt tay được chữ nào. Mà cái chỉ tay vào trán kia như giọt nước tràn ly, nàng không thể nào nén giận được nữa.
Nàng phẫn nộ nắm lấy ngón tay của Yuki, nắm chặt. Ở giây phút đó, ánh mắt của nàng chuyển sâu, không che giấu hung ác tràn ra, thậm chí nàng đã nghĩ sẽ bẻ gãy ngón tay của Yuki, sau đó nghĩ đến bọn họ sẽ lợi dụng sự việc này, hủy bỏ tư cách luật sự đại diện của nàng, nên nhìn vẻ mặt méo mó vì đau đớn của Yuki hồi lâu, nàng mới thỏa mãn hất mạnh ra ngoài.
Chỉ nghe "Phịch" một tiếng, thân thể Yuki tựa như ly trào cha nghiêng, ngã nhào xuống đất. Ánh mắt mọi người xung quanh, trực tiếp dò xét Yuki.
Nhìn thấy Ran Mouri phủi tay bỏ đi, cô ấy càng thêm không chịu được, giống như con thú hoang, hét lớn "Ran Mouri". Sau tiếng hét, đã thấy thân thể Yuki nhanh nhẹn túm lấy Ran Mouri, đánh tới tấp.
Ran Mouri dĩ nhiên cũng không đứng yên để Yuki đánh mình, nàng kiệt lực dùng sức chống trả.
Không biết đánh nhau bao lâu, cho đến khi Kudou Shinichi đến đón nàng, đã thấy Ran Mouri tóc tai xốc xếch không gọn gàng, quần áo nhăn nhúm, đôi chỗ rác rưới không chịu được, ngồi ở trên người Yuki, túm lấy tóc của cô ấy, siết chặt, hình như còn ý định đập mạnh đầu của Yuki xuống nền đá lạnh lẽo nữa.
Xung quanh có mấy người xem kịch vui, lấy điện thoại quay lại cảnh đánh nhau phát trực tiếp câu view.
Kudou Shinichi hốt hoảng, hắn vội vàng chạy đến, hô gọi tên nàng "Ran....". Làm sao lại ra cớ sự như thế này chứ!
Trong cơn thịnh nộ Ran Mouri dường như bừng tỉnh, nàng nhìn thấy hắn, thù lù bất động không làm gì, tròng mắt nàng xúc động dường như muốn khóc.
Hắn nói "Em muốn giết người ta sao?". Lúc này mới phát hiện, khóe môi của Ran Mouri bị rách, tươm chút máu.
Chỉ thấy nàng lắc đầu, chẳng qua nàng không kềm chế được.
"Được rồi...Lại đây với anh". Hắn không nghĩ đến đón nàng trễ vỏn vẹn mười phút, sự tình lại ra như thế này, có điều, Ran Mouri không phải loại người dễ dàng gây chuyện.
Ran Mouri nhìn bàn tay hắn chìa ra hồi lâu, lại nhìn sang Yuki mềm nhũn nằm dưới đất, trong lòng hừ lạnh, nàng còn chưa trả thù đủ đâu. Không cam tâm nàng túm tóc Yuki siết chặt thêm lần nữa, khẽ nghe Yuki rên rĩ nàng mới thỏa mãn thả tự do cho đầu của cô ấy. Cuối cùng, mới đặt bàn tay mềm mại vào tay của hắn.
Khi đứng dậy, không nhịn được còn đá một phát vào người của Yuki. Thật đúng là...làm người ta chán ghét.
Kudou Shinichi nhìn thấy không khỏi muốn cười, nàng vốn có tính cách ác liệt như vậy, chẳng qua hắn đã sớm quên. Hắn nhớ một ngày nào đó, nàng ở sân trường, một mình chống chọi với bốn người, Khi đó, nàng cũng khiến người ta thương tích đầy mình, bây giờ chỉ có mỗi một người, làm sao có thể đấu lại nàng đây.
Người dưới đất lòm còm ngồi dậy, Kudou Shinichi mới chợt nhận ra, người kia chẳng những hai bên khóe môi bị rách, tụ máu thành một màu đỏ ngầu. Khóe mắt còn có chút bầm, trên trán bị va đập máu tụ lại thành hố đen, không ngừng chảy ra máu.. Lại nói quần áo trên người nhăn nhúm, một bên tay áo bị nàng xé rách chỉ còn một bên. Không cần phải nói, ở lớp da trắng mịn kia, chi chít vết cào của nàng.
Hắn nghĩ vừa rồi hắn không đến kịp, có thể nàng sẽ giết người ta. Tính cách ác liệt này giống ai vậy chứ?. Nghĩ đến, hắn không khỏi cảm thản, hai người đúng là vợ chồng.
Kudou Shinichi cảm thấy tội nghiệp người nào đó vừa gây hấn với nàng, nhìn kỹ lại mới phát hiện ra đó là Yuki xinh đẹp, dịu dàng thường ngày. Nghĩ đến tình xưa nghĩa cũ, dù gì cũng đã hợp tác với nhau gần một năm, hiếm khi tốt bụng, Kudou Shinichi lên tiếng hỏi "Yuki, em có làm sao không?".
Yuki lau máu chảy ra trên trán, phẫn nộ nhìn hai người, không trả lời hắn, xoay lưng bước đi.
Hắn nhìn theo bước chân khập khiễng của Yuki, chỉ biết thở dài. Chỉ trách cô ấy thiếu hiểu biết, chọc vào tổ ong. Bên hông lại truyền đến đau đớn, hắn nhăn nhó xoay người, bất ngờ hỏi nàng "Tại sao lại véo anh?".
Chỉ thấy nàng nhìn chằm chằm vào hắn, ánh mắt không che giấu tức giận, tựa như hắn đã làm chuyện gì có lỗi với nàng vậy. Ngay lúc hắn muốn ôm nàng thì nàng bất ngờ cầm lấy túi xách trong tay đánh vào người hắn, không ngừng nói "Em chẳng những véo anh mà còn đánh anh. Anh đúng là một người chồng vô lương tâm". Có người chồng nào như hắn không, nàng bị thương hắn không quan tâm, lại đi hỏi thăm đối thủ, người khiến nàng ra nông nổi này.
Kudou Shinichi tất nhiên không dám đánh lại nàng, chỉ có thể vừa né, vừa tránh đòn của nàng. Tuy vậy, cũng có lúc bị nàng đánh vào người. Ran Mouri quả thực tức giận, nhìn lực nàng đặt vào thì biết, hắn thân thể mạnh mẽ cũng có chút đau. Hồi lâu, Kudou Shinichi mới bắt lấy tay nàng, lại nghe nàng nói "Có phải thương tiếc nhân viên không?. Đấy, đến chăm sóc người ta đi".
Trong giọng nói Ran Mouri không che giấu ghen tuông, nghe đến toàn thấy mùi chua. Nội tâm Kudou Shinichi lại kịch liệt vui mừng, nàng vì hắn mà ghen, lần đầu tiên trong đời, Ran Mouri giận dỗi hắn lại vui đến như vậy.
Ran Mouri nhìn hắn mỉm cười, cơn giận lại không thể kiềm chế được, nàng buông tay, cởi giày liên tục ném vào người hắn. Ran Mouri hiện tại đã không còn là Ran Mouri nhu nhược không dám ghen của tám năm trước.
Hắn nhặt lại giày cho nàng, sau đó sửa lại lời nói của Ran Mouri "Là nhân viên cũ".
Ran Mouri nghe xong liền hiểu ra, hắn đuổi người ta rồi. Nàng hừ lạnh, không quan tâm, chân trần bỏ đi. Chỉ thấy Kudou Shinichi, nhanh chân đuổi kịp nàng. Hắn lấy tay quàng qua vai, khẽ khàng ôm nàng, Ran Mouri nhìn thấy cánh tay của hắn, cũng không phản đối, lại nghe hắn giải thích "Yuki vì em mà thảm hại như vậy, đến cả đi cũng không được tự nhiên. Anh quan tâm cô ấy cũng chỉ sợ em gây ra án mạng mà thôi". Còn nàng, dư rất nhiều sức lực, vẫn còn sức đánh hắn đây này.
Ran Mouri im lặng, không trả lời.
Kudou Shinichi nhìn Ran Mouri bước đi, hắn nghĩ nàng vẫn còn giận, hắn cũng nghĩ đến trường hợp xấu nhất là nàng không chịu ngồi trên xe hắn trở về. Thế nhưng, khi nàng đứng ở trước xe, nhìn hắn thù lù bất động, nàng lại là người mở lời "Anh không định mở cửa cho em?".
Sau khi vui vẻ mở cửa cho nàng, Kudou Shinichi bước vào trong xe, vuốt ve lại tóc tai cho nàng, lau sạch bụi bẩn vươn trên mặt nàng, trong lòng cũng an tâm, bi thương không nặng. Cuối cùng hắn ôm nàng nói "Sau này đừng làm những chuyện như thế này nữa. Có người ức hiếp em, chỉ cần nói với anh, anh sẽ giúp em giải quyết". Nàng nên ở trong vòng tay che chở của hắn, còn giông tố bên ngoài, hắn sẽ thay nàng gánh chịu.
"Shinichi...Em muốn cùng anh đối đầu mọi chuyện, có được không?". Nàng không muốn bản thân yếu đuối, nàng cũng không muốn nhút nhát ở trong vòng tay của hắn. Nàng thực sự muốn chân chính vào thế giới của hắn, hiểu rõ những gì hắn trải qua, cho dù ác liệt như thế nào!.
Nhìn thấy ánh mắt kiên trì, mong chờ của Ran Mouri. Kudou Shinichi chỉ có thể gật đầu. Nếu nàng đã muốn, thì hắn cũng không thể ngăn cản, huống hồ nàng cũng nên có chút phòng vệ cho bản thân "Tất cả đều phải nghe theo anh, có biết không?".
Nàng mỉm cười gật đầu.
Kudou Shinichi vuốt ve tóc nàng, nhìn thấy khóe môi nàng tiếp tục chảy máu, hắn lo lắng đạp chân ga phóng nhanh. Ở trong tiếng gió rít rào, loáng thoáng nghe được cuộc đối thoại của hai người ở trong xe "Để anh đưa em về nhà, gọi bác sỹ riêng đến".
"Không được, Shinichi. Anh chẳng những phải mang em đến bệnh viện mà còn phải làm cho tình trạng của em nặng thêm".
Trong xe có hai người mỉm cười mờ ám nhìn nhau.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...