Chương 43: 43
Nửa tháng này mỗi ngày tan làm đều đặn trở về làm thức ăn mang đến cho hắn, tuy rằng trong nhà vắng vẻ cũng không thấy tịch mịch, hôm nay rảnh rỗi không vướng bận, lại thấy trong lòng quá mức trống trãi, đối diện với căn nhà lớn không bóng người, thực làm người ta cô đơn nên Ran Mouri lang thang đường phố đến trời sập tối mới trở về.
Mở cửa bước vào nhà, loáng thoáng nhìn thấy trong nhà có ánh đèn, Ran Mouri nghĩ là chị giúp việc bật trước khi về, nàng đi được một đoạn, thấy một chiếc xe hơi màu đen, trong lòng khấp khởi chờ đợi, tim đập thình thịch từng tiếng, miệng không ngừng trấn an phải bình tĩnh vậy mà chân nàng trong vô thức đã chạy nhanh vào nhà muốn xác định.
Rơi vào mắt là thân ảnh cao lớn mệt mỏi nằm trên ghế sofa.
Ran Mouri hít sâu một hơi, không muốn bản thân quá khích mà bộc lộ quá nhiều tình cảm, nàng từ tốn đi đến, sau đó ngồi xuống ngang mặt hắn, cuối cùng mới chậm rãi lấy đôi bàn tay mạnh mẽ của Kudou Shinichi đang nằm dọc theo hai mắt ra ngoài.
Mỗi ngày đều nhìn thấy hắn, vậy mà bây giờ, hình ảnh mệt mỏi, kiệt sức như vậy, nàng mới phát hiện ra. Đúng là cực khổ cho hắn rồi.
Va chạm nhẹ nhàng của Ran Mouri, làm hắn tỉnh giấc, đã thấy nàng mỉm cười vui vẻ, trong nội tâm bất ngờ, trên môi chỉ nói "Em đi đâu vậy?".
Ran Mouri chỉ lắc đầu. Nàng nhìn đến chiếc cặp vẫn còn đặt ở trên bàn, áo vest màu đen cùng carvat bừa bãi nằm trên sofa, áo sơ mi hờ hừng không cài vài nút, vừa nhìn đã biết hắn chưa tắm gội gọn gàng.
Nàng hỏi "Anh ăn cơm chưa?".
Kudou Shinichi gật đầu, bởi vì đợi nàng quá lâu cho nên đã ăn một vài thứ rồi.
"Anh không phải có hẹn sao?".
"Người ta hủy rồi". Vốn dĩ không có cuộc hẹn nào, chỉ vì muốn tránh mặt nàng.
"Thật là không có lương tâm. Biết trước anh trở lại, em sẽ nấu thật nhiều món ngon để anh tẩm bổ rồi". Nói xong, nàng cầm lấy tay hắn, mấy ngón tay thon dài bởi vì lao lực mà trơ xương, không có sức sống mà vuốt ve "Anh xem, đã gầy đến mức này rồi".
Ngay thời điểm hắn chấp nhận trở về thì bản thân đã phần nào nghĩ thông suốt chuyện nàng tránh thai sau lưng hắn rồi. Kudou Shinichi không biết nàng vì sao lại không muốn sinh con cho hắn, nhưng quan tâm, tình cảm, kể cả đau lòng mà nàng vì hắn biểu hiện ra ngoài, hắn có thể xác định là thật.
Nàng không muốn sinh cũng không sao, chỉ cần hắn muốn sinh là được. Nàng cũng không biết hắn phát hiện ra hành động của nàng, cho nên cứ âm thầm làm nàng có thai là được. Khi đó, nàng cũng không có biện pháp rời đi.
Nay vì những cử chỉ yêu thương, ánh mắt xót xa, hắn chỉ biết bản thân không có cách nào nổi giận với nàng.
Kudou Shinichi không nói gì, chậm rãi ngồi dậy, sau đó nắm lấy tay nàng kéo lên.
Ran Mouri ngồi cạnh Kudou Shinichi, mới phát hiện cằm của hắn có chút nhọn ra, hốc mắt lại sâu thẳm, không còn linh hoạt như trước, trong lòng nàng tự trách không thôi, mỗi ngày đều thấy hắn, lại không chú ý phát hiện ra, nếu nàng nấu nhiều món có dinh dưỡng hơn, hắn có thể không sút cân đến mức như thế này.
Phát hiện Kudou Shinichi gầy đi làm bản thân Ran Mouri quên đi e thẹn, nàng không quan tâm đến cái gì nàng vén tay áo sơ mi của hắn, sau đó vuốt ve cằm nhọn, rồi đến khuôn mặt hốc hác, cuối cùng khẽ vén cổ áo sơ mi ra dò xét.
Nơi nào cũng ốm đi cả, làm nàng càng tự trách bản thân hơn.
Kudou Shinichi đã có nửa tháng không chạm qua nàng, không hôn nàng, bất quá chỉ là những cái ôm vội. Hắn làm sao có thể chịu nổi những va chạm vô tình nhỏ nhoi này của Ran Mouri, nếu để nàng làm càng, hắn sẽ không thể kiềm chế.
Hắn khẽ ho, nói một tiếng hơi lớn "Ran Mouri".
Nàng dừng lại nhìn hắn, nếu nàng không năn nỉ hắn giúp bà Azusae thì sẽ không có chuyện công ty của hắn gặp khó khăn, mà hắn cũng sẽ không cực khổ chống chọi như vậy. Càng nghĩ càng thấy bản thân gây rắc rối cho hắn, Ran Mouri càng giận bản thân, lại càng thương hắn, không biết can đảm từ đâu, nàng vội vàng bay đến, hôn vào môi hắn.
Kudou Shinichi trước nay thông minh, những chuyện xảy ra chỉ với vài ba giây hắn đã có thể thích ứng được, vậy mà khi Ran Mouri chủ động hôn hắn, hắn đã có đến chừng mười giây bất động, không dám tin tưởng.
Cho đến khi nàng cạy ra răng môi, hơi thở quen thuộc xông vào, hắn mới hồi thần giành lại thế chủ động.
Trong nụ hôn giao hòa, nàng như quên đi trời đất, ôm lấy hắn. Trong từng cái hôn sâu như đoạt mạng ấy, nàng không e dè, ngượng nghịu, kịch liệt đáp trả hắn, chủ động tìm đến môi lưỡi của hắn mà cắn mút.
Kudou Shinichi luồng tay sâu trong tóc nàng, đem hơi thở của nàng trong từng cái môi lưỡi quấn quít mà đoạt lấy, ngay cả linh hồn của nàng lúc này, cũng hoàn toàn nằm trong tay của hắn.
Nụ hôn nóng bỏng, khát tình kia vẫn chưa dừng lại, nếu Kudou Shinichi không cảm nhận được toàn thân hắn căng cứng, chướng đau.
Hắn thực sự muốn nàng, ở ngay lúc này lột sạch quần áo của nàng mà chen vào cơ thể non mềm kia, chẳng qua, hắn không thể chịu được bản thân dơ dáy, có thể bốc mùi bất cứ lúc nào. Thế là, hắn vội vã buông tha môi nàng, mỉm cười không chân chính nói "Ran...Anh đã hai ngày chưa tắm. Chuyện này, đợi anh sạch sẽ chúng ta tiếp tục được không?".
Ran Mouri nghe lời của hắn, nghĩ đến bản thân không đứng đắn chủ động hôn người ta, tựa như nàng vô cùng thèm khát, ham muốn lắm vậy. Mà giọng điệu trêu chọc kia, ắt hẳn Kudou Shinichi cũng đã thực sự nghĩ vậy.
Nàng giận quá hóa thẹn đấm mạnh vào ngực hắn, thẹn thùng nói "Em tắm trước". Sau đó, giống như chạy chối chết phi thẳng lên lầu.
Kudou Shinichi nhìn theo bóng lưng của nàng, không nhịn được khóe miệng cười tươi. Đúng là làm cho người ta yêu thích.
...
...
Kudou Shinichi mặc áo choàng lông màu trắng bước ra thì không thấy Ran Mouri đâu, hắn đi xuống dưới lầu, mới phát hiện nàng đang bận bịu làm gì đó.
Ran Mouri nhìn thấy hắn mệt mỏi, nên nàng mới tranh thủ lúc hắn tắm, nấu một ly trà gừng, giúp giải tỏa căng thẳng, mệt nhọc.
Một vòng tay mạnh mẽ từ phía sau vòng qua thắt lưng ôm lấy nàng, Ran Mouri hơi trấn động, lại cảm nhận được môi hắn khẽ hôn lên vành tai của nàng, còn cố tình vươn lưỡi khẽ liếm vẻ khiêu khích.
Toàn thân Ran Mouri cứng đờ, nàng hiểu hắn muốn gì, nhưng nàng còn chuyện chưa làm, nên có chút phản kháng nói "Shinichi...Đừng mà".
Hắn nhìn vành tai đỏ lên của nàng thì hài lòng mỉm cười, cũng không vội ép buộc, chỉ ôm nàng, tựa cằm lên vai nàng hỏi "Em đang làm gì vậy?".
Nhìn số nước đang sôi, Ran Mouri tắt bếp, xoay người nói với hắn "Anh ra sofa đi, chờ em năm phút!". Nàng sợ hắn không chịu, nên nhanh nhẹn đẩy hắn ra ngoài.
Kudou Shinichi bĩu môi, hắn nghĩ hắn muốn ăn nàng, tất cả những thứ còn lại hắn đều không thể nuốt được. Cho dù nghĩ vậy, vẫn là nghe lời nàng đi ra ngoài.
Trước khi đi còn nói một câu "Chỉ năm phút thôi đấy".
Hắn ngồi ở ghế sofa không biết làm gì, trong lòng lại nghĩ đến những chuyện đã qua.
Lần trước Reiko Yotsui cố tình hãm hại hắn, lần đó tự hứa với lòng sẽ không tha cho cô ả, vậy mà một lúc ra tay lại có chút nhân từ. Sau khi khiến cho tập đoàn của cha mẹ Reiko phá sản, gia đình cô ả lâm vào tình cảnh nợ nần, đến mức phải bỏ trốn, hắn lúc đó nên truy cùng giết tận, điều tra tung tích một nhà ba người, sau đó đem giao cho cảnh sát. Không đơn giản là chỉ thu mua cổ phần.
Đối với một số người, như vậy có gì thì gọi là nhân từ?. Thế nhưng, đối với hắn, đã là giới hạn lớn nhất rồi. Ví như ông chủ của tập đoàn Yama, sản nghiệp không còn đến cả tính mạng của bị hắn ngày đêm truy đuổi.
Lúc đó hắn đã nghĩ khiến người ta trắng tay đã là nhẫn tâm lắm rồi, cho nên khi họ bỏ trốn hắn cũng không tiếp tục nữa. Vậy mà qua vụ kiện này, khiến Kudou Shinichi nhận ra một số chuyện như là có thể một nhà ba người Reiko đang được Hyura Wanatabe cưu mang, cho nên mới căm phẫn một lần muốn đem hắn tiêu diệt.
Nếu lần này không có bố mẹ hắn ở phía sau giúp đỡ, công ty của hắn nhất định sẽ bị phá sản. Mối thù này, hắn sẽ không dễ dàng cho qua như vậy.
Đối với kẻ thù vẫn là tuyệt tình hơn nữa, nếu không hậu quả không thể lường trước được.
Nghĩ đến, Kudou Shinichi cảm thấy bản thân ngày càng có nhiều kẻ thù, ngày càng có nhiều người khiến hắn phải tìm cách diệt trừ. Có điều người hắn lo lắng nhất vẫn là kẻ tên Yama kia, đến nay gần một năm rồi, người đó vẫn không tin tức gì.
Tiếng dép lộp bộp bên tai, càng ngày càng gần, Kudou Shinichi chậm rãi nhìn về hướng nhà bếp, đã thấy Ran Mouri từ tốn đi đến. Nhìn thấy hắn, nàng liền mỉm cười thật tươi.
Thực sự, không bắt được người đó, nàng không thể nào an toàn được.
Khi Ran Mouri đứng trước mặt, Kudou Shinichi cũng rất nhanh ném những suy nghĩ vu vơ ra khỏi đầu, hắn nhìn ly nước màu vàng cam trên tay nàng, trong đó còn có vài lát gừng tươi. Nhìn ly nước đang phóng to trước mắt, liền đưa tay cầm lấy, trên miệng cũng hỏi "Đây là gì?".
Ran Mouri lúc này mới ngồi xuống cạnh hắn, nàng không trả lời mà nói nhanh tác dụng của trà gừng "Uống trà gừng có thể giúp anh giải tỏa căng thẳng mệt mỏi".
Thấy hắn vẫn cứ chăm chú nhìn nàng mà không chịu uống, Ran Mouri kéo tay hắn đưa lên miệng, thúc giục "Anh mau uống đi".
Kudou Shinichi cũng không biết nói gì, tất cả tâm ý của nàng hắn đều hiểu được.
Sau khi uống xong, Ran Mouri cầm lấy ly, định đem vào bếp. Thế nhưng, hắn nói từ từ rồi dẹp. Lúc đó, nàng nghĩ hắn có chuyện muốn nói với nàng, cho nên cũng thuận theo. Có điều, Ran Mouri không biết được, cái ly nằm ở đó cho đến sáng ngày hôm sau chị giúp việc đến, mới được dời đi.
Nàng hỏi "Anh có chuyện muốn nói với em sao?".
Kudou Shinichi không trả lời, hắn nhìn nàng, nhìn đến quên cả dời mắt. Ran Mouri như bị xoáy sâu vào ánh mắt thâm tình tràn đầy tình cảm của hắn, tay hắn luồng sâu trong tóc nàng, khẽ vuốt ve. Cho đến khi Ran Mouri nghĩ hắn sẽ hôn nàng thì hắn khẽ gật đầu rồi đột ngột đứng dậy, Ran Mouri nhìn theo bóng lưng hắn chỉ biết đưa mắt khó hiểu, không bao lâu đèn trong phòng khách bỗng tối đi, chỉ còn lại ánh sáng loe loét bảy màu của đèn ngủ gắn ở trần nhà.
Bóng tối đến quá bất ngờ, làm mắt nàng chưa thích ứng được, đến khi có thể quen thuộc với ánh sáng ít ỏi của đèn ngủ thì cả người Ran Mouri đã bị Kudou Shinichi ôm chặt.
Hắn nâng cằm của nàng lên, tay luồng sâu trong tóc đen dày mượt, chậm rãi nói "Anh chỉ muốn nói với em, anh muốn cùng em làm ở sofa". Không cần nghe câu trả lời, liền hôn lên môi nàng.
Ran Mouri dĩ nhiên không phản kháng, thế nhưng cũng không đáp lại, nàng mở to mắt, trong mắt nàng toàn bộ là phân vân cùng cân nhắc. Bởi vì, bác sỹ nói với nàng, không được sinh hoạt trong một tuần, nếu ngay lúc này, nàng cùng với hắn, tỷ lệ có thai rất cao.
Toàn bộ trí não của nàng đều tập trung cho quyết định có làm hay không, cũng không để ý đến lời nói phía sau của hắn là hai người sẽ ở trên ghế sofa chật hẹp làm tình.
Trong miệng của Kudou Shinichi còn hỗn hợp mùi vị cay nồng của gừng cùng hương vị đặc trưng của trà, không quanh quẩn tại chỗ mà theo hơi thở của hắn phiêu tán khắp nơi trong phòng khách, ở trong miệng nàng cũng đặc biệt kích thích.
Những kích thích mang lại làm nàng cứng người tựa vào thân thể hắn, để tùy lưỡi của hắn tìm kiếm đuổi bắt trong miệng, nếm vị đắng cay của trà gừng cùng mật ngọt trong khoang miệng.
Kudou Shinichi siết chặt eo Ran Mouri, nụ hôn dịu dàng trằn trọc, thân mật cọ xát...
Hai người ôm hôn đến động tình.
Ran Mouri rốt cuộc cũng buông bỏ suy nghĩ trong lòng, đôi môi anh đào mềm mại dịu ngọt quét qua bờ môi mỏng, đầu lưỡi của nàng tìm kiếm bên trong, di chuyển cùng trêu ghẹo.
Ngày mai nàng sẽ uống thuốc tránh thai. Còn đêm nay, nàng muốn tùy ý cùng hắn ở trên giường.
Hôn rồi lại hôn, môi lưỡi dây dưa đơn thuần không thỏa mãn được khát vọng mãnh liệt của Kudou Shinichi. Tay hắn phủ lên nơi mềm mại của nàng, qua lớp vải vóc thượng hạng vuốt ve.
Kích thích nóng bỏng vô cùng quen thuộc, nàng nghĩ đến những chuyện tiếp theo có chút ngại ngùng, đặc biệt khi nghĩ đến đây là lần đầu tiên sau nửa tháng hai người không có va chạm, một trận tê dại truyền đến bụng dưới, dấy lên ngọn lửa.
Khát vọng không đủ thỏa mãn, Kudou Shinichi buông tha môi nàng, dọc theo cần cổ trắng ngần hôn xuống, đầu lưỡi trằn trọc trên làn da mịn màng.
Cũng như Kudou Shinichi, Ran Mouri chỉ mặc áo choàng lông màu trắng, khi sự đụng chạm thông qua lớp vải vóc không còn đủ kích thích, hắn đưa tay ở ngay eo nàng, tháo đi lớp quần áo hờ hững buộc lại.
Thân thể non mịn qua nhiều lần được Kudou Shinichi huấn luyện như nụ hoa nở rộ lại tỏa ra hơi nóng mê người, hắn tham lam vùi đầu ở trước ngực nàng, gặm cắn.
Bị khiêu khích của Kudou Shinichi làm cho mơ màn không rõ, lý trí ít ỏi của Ran Mouri vừa muốn tránh đi sự thân mật ở nơi này, lại nhịn không được duỗi thẳng người, sự sáng khoái vô tận khiến nàng đưa tay vòng qua cổ hắn, ôm chặt.
Vành tai Kudou Shinichi đỏ ngầu, trong lòng sinh ra ác ý muốn trêu chọc, nàng di chuyển bờ môi qua sau tai hắn, khẽ khàng ngậm lấy...
Nghe thấy hắn hô hấp gấp gáp, tiếng ngâm hưng phấn từ trong miệng bật ra, Ran Mouri hoàn toàn mê loạn, đã sớm quên phải nói gì.
Kudou Shinichi đột ngột nhìn nàng, mắt xanh chuyển sâu có ham muốn mãnh liệt tràn ra, hắn không che giấu nói "Ran...Chúng ta sinh em bé nhé!".
Nàng nghĩ, đã quá muộn rồi. Nếu hắn nói với nàng sớm hơn, nàng sẽ không tiêm mũi thuốc thứ ba này. Ít nhất cũng phải ba tháng nữa. Và rồi, nàng nhớ đến lời của bác sỹ, Ran Mouri âm thầm quyết định, nàng sẽ thuận theo tự nhiên, nếu hai người có duyên, cũng có thể có thai.
Nàng không trả lời, cúi mắt đưa tay tháo đi dây buộc bên hông áo lông màu trắng, rơi vào mắt là lồng ngực của hắn, rộng rãi bằng phẳng, hai điểm đỏ thẫm trước ngực lại vô cùng hấp dẫn, nàng ôm lấy hắn, đầu tựa vào vòm ngực gợi cảm, khẽ gật đầu.
Được sự đồng ý của Ran Mouri, Kudou Shinichi càng thêm càng rỡ, hắn vuốt ve lưng nàng, bờ môi lại di chuyển qua vành tai của nàng, giống như một phút trước nàng đã làm, gặm cắn khiêu khích.
Hắn gấp gáp cởi ra áo con trên người nàng, cảnh đẹp trước ngực phóng rõ trước mắt, khiến Kudou Shinichi phải hít sâu một hơi.
Hắn ôm nàng, nghiêng người ngả xuống sofa. Ở trên sofa chật hẹp, cơ thể hai người gắt gao ôm lấy nhau. Tay hắn siết chặt lấy eo nàng, di động, cơ thể ma sát cơ thể, sóng tình dập dờn từng trận từng trận.
Cảm giác mang đến vẫn không thể nào đủ, Kudou Shinichi chuyển mình, gắt gao đè nàng trên sofa, môi lưỡi di chuyển thăm dò cơ thể nàng, cuối cùng ngậm lấy nụ hoa đang gắng gượng trước mắt.
Dưới sự khiêu khích thành thạo của Kudou Shinichi, Ran Mouri dần cảm thấy cơ thể không khống chế được, cảm giác khoan khoái mãnh liệt khiến toàn thân nàng trống rỗng một cách kỳ lạ, có một loại khao khát muốn hắn lấp đầy. Nàng không thể chịu được, ưỡn người muốn tiếp xúc nhiều hơn với khoái cảm từ lưỡi hắn mang lại.
Hô hấp của Kudou Shinichi ngày càng hỗn loạn, bờ ngực phập phồng kịch liệt, trong quần càng đầy càng chặt, càng khiến hắn trướng đau đến khó chịu.
Rốt cuộc Kudou Shinichi cũng không thể chịu đứng được nữa, hắn ngồi dậy, cở ra toàn bộ chướng ngại trên người nàng và cả trên người hắn, tùy ý ném đi. Hắn lấy tay nâng một chân của nàng lên, nhẹ nhàng dùng sức, đem toàn bộ khát vọng của bản thân vùi sâu vào vùng đất bí ẩn non mịn.
"Ưm". Cả hai người, đều không kiềm chế phát ra tiếng tiếng than thỏa mãn.
Hắn chầm chậm rút ra, lại chầm chậm đâm sâu vào, so với tốc độ của những lần trước đây, làm thân thể Ran Mouri thực sự cảm thấy khó chịu.
Kudou Shinichi dừng lại một chút, tà ác hỏi nàng "Có nhanh không?". Hắn thực sự rất thích hỏi Ran Mouri những câu hỏi như thế này, chỉ là trước giờ nàng đều không trả lời. Có điều, lần này phát hiện nàng lén lút sau lưng tránh thai, khiến lòng hắn nổi lên ác ý, hắn muốn nàng nói ra, lời nói càng xấu xa hắn càng thích.
Ran Mouri chỉ mím môi, không trả lời. Những lời nói mất mặt như vậy, Ran Mouri thực sự không thể nào mở lời.
Kudou Shinichi lại càng làm càng quá đáng, trong những cái di chuyển của hắn đều rất chậm chạm, thậm chí Ran Mouri còn không thể cảm nhận được hai người đang thực sự làm tình, chung quy chẳng khác nào hắn chen vào cơ thể nàng và bất động không làm gì.
Khát vọng bị đè nén khiến cả hai người đều không đạt được khoái cảm vốn có, thân thể chướng đau khó chịu, hắn chờ đợi, Ran Mouri vẫn không trả lời. Lúc này, Kudou Shinichi mới nhân nhượng một bước "Ran...Anh thực sự không biết cơ thể em cảm nhận thế nào, em phải nói ra anh mới có thể làm cho em sung sướng được".
"Những lời em nói chứng minh cho khả năng của anh, cho nên em không cần ngại ngùng...Vậy...em có thoải mái không?".
Kudou Shinichi ở bên tai lần lượt thuyết phục, cuối cùng Ran Mouri cũng đồng ý cho hắn một cái lắc đầu.
Hắn bắt đầu di động, chậm rãi không thỏa mãn nàng, ở trên người nàng hỏi "Là như thế nào? Nhanh hay chậm?".
Khát vọng thỏa mãn, lời nói yêu thương thủ thỉ bên tai, lấn át toàn bộ lý trí của Ran Mouri, hai tay nàng câu qua cổ hắn, thân thể khó chịu vặn vẹo, mê ly nói "Chậm".
Kudou Shinichi hài lòng thỏa mãn nàng, hắn siết chặt eo nhỏ, tăng nhanh tốc độ ra vào. Ran Mouri khó khăn thở dồn dập, mỗi khi khoái cảm gần như lắng chìm, lại bị hắn đẩy lên thiên đường.
Nàng nhìn thấy mồ hồi trên người của Kudou Shinichi theo động tác của hắn dập dờn, không ngừng rơi xuống người, Ran Mouri có một loại kích động muốn ôm lấy hắn. Nàng cảm thấy bản thân hết chuốc chữa, nàng ngày càng yêu hắn, yêu đến mức điên cuồng không thể nào dừng lại.
Ran Mouri vòng hai chân thon dài qua thắt lưng mạnh mẽ, ôm lấy cổ hắn, đột ngột bật dậy. Nàng ôm lấy thân thể đầy mồ hôi vì nàng mà điên cuồng, vì nàng mà không khống chế, có một loại hưởng thụ không nói nên lời.
Hắn cố định eo nàng, kịch liệt rút ra rồi đâm sâu vào, Ran Mouri ở bên tai hắn thở dốc, khoái cảm dồn dập đánh tới, nàng cong người hứng chịu, ở bên tai hắn không chịu nổi "Đừng...Shinichi...Sâu quá".
Thân thể ma sát vào nhau, khiêu khích như sóng vỗ, Kudou Shinichi muốn dừng lại cũng không dừng lại được, tinh lực trong nửa tháng dồi dào, hắn ở trong cơ thể nàng ra vào thật lâu, cho đến khi nàng mệt mỏi ở trên vai hắn, hắn mới đem toàn bộ dòng nhiệt nóng bỏng bắn vào cơ thể nàng.
Ân ái qua đi, hắn lấy áo choàng lông rơi bên cạnh lâu đi mồ hôi vươn trên cơ thể hai người, cuối cùng mới ôm nàng trở về phòng.
Kudou Shinichi vẫn ở trong cơ thể nàng chưa từng rời đi, theo mỗi bước chân của hắn, hơi thở Ran Mouri ngày càng nặng nề, ở bên tai hắn nàng mơ hồ rên rĩ "Ừ...".
Hắn càng đi càng nhanh, khiến thân thể nàng khó chịu, nàng gồng mình ôm lấy hắn, cảnh đẹp trước ngực ma sát gắt gao, không chịu nổi nàng cắn mạnh vào cổ hắn.
Kudou Shinichi gầm nhẹ một tiếng sảng khoái, mở cửa phòng, rốt cuộc hắn không chịu đựng được nữa, đè lên người nàng, lần nữa di động, đem toàn bộ lý trí, tình cảm của nàng chiếm sạch.
Trong phòng tối om, chỉ còn tiếng rên rĩ mảnh mai, tiếng thở dốc nặng nề, tiếng lay động dữ dội của ván giường...Còn có, tiếng gió rít rào ngoài cửa sổ.
Không ngừng, không nghỉ.
Bạn thấy sao?