Chương 23: 23
Ran Mouri hốt hoảng đẩy mạnh thân thể Kudou Shinichi ra ngoài, bản thân đỏ mặt ngại ngùng. Nàng cúi mắt không dám nhìn thấy người đến là ai.
Thân thể Kudou Shinichi loạng choạng suýt ngã, thầm mắng một tiếng "Khốn kiếp!", người nào lại vừa ngay khoảnh khắc ngọt ngào của hai người mà phá huỷ. Ánh mắt của hắn vừa toé ra lửa giận lại vừa toát ra lạnh lẽo nhìn người phá hoại kia. Liền nhìn thấy ánh mắt bất ngờ của Heiji Hattori, sau đó là một nụ cười mỉa mai, giống như nói không ngờ hắn cũng có bộ dạng ham muốn như thế này.
Kudou Shinichi không muốn nhìn thấy người này thêm một lúc nào nữa, lạnh lùng hỏi "Có việc gì?".
Heiji Hattori ngại ngùng gãi đầu "Đồng phục của cậu". Nói xong đưa ra cho Kudou Shinichi một bộ đồng phục hoàn toàn mới.
Ừ, hiếm khi nhìn thấy ánh mắt chiếm hữu của Kudou Shinichi, Heiji Hattori phá huỷ cũng có chút ngại ngùng.
Thấy Heiji đưa đồ rồi vẫn thẳng tắp đứng ở một nơi, hắn liền khó chịu "Còn gì nữa không?".
"À, không còn. Vậy tớ đi trước". Trước khi đi còn nói nhỏ vào tai Kudou Shinichi "Chớ đừng điên cuồng. Nhớ khoá cửa cẩn thận".
Sau một giây, Heiji Hattori không tiếng động biến mất. Chỉ sợ tên này băm cậu thành trăm mãnh.
Kudou Shinichi hừ lạnh không quan tâm.
Sau đó đi tới bên cạnh Ran Mouri, ôm nàng vào lòng, an ủi "Cậu ấy đi rồi. Không cần ngại a~".
Nàng thở dài một hơi, đúng là....buông thả quá.
Ngước mắt nhìn Kudou Shinichi, hắn cúi đầu hôn lên trán nàng nói "Em thay đồ trước đi". Sau đó cùng hắn trở về.
Ran Mouri nhận lấy, không chớp mắt nhìn Kudou Shinichi, làm như muốn nói hắn vì sao lại còn chưa đi.
Kudou Shinichi nhìn nàng mỉm cười, kề sát tai nàng nói một câu, làm Ran Mouri đỏ mặt thẹn thùng, vừa muốn trừng mắt cảnh cáo đã thấy hắn tiêu sái bước đi, an ổn ở bên ngoài.
Đến khi Kudou Shinichi khuất dạng, nàng lại khẽ cười.
Hắn nói "Một ngày khác, anh sẽ đòi lại nụ hôn của em". Nhưng mà, Kudou Shinichi cũng không ngờ, đến ngày đó xa quá, tám năm xa xôi, cảm giác còn lại cũng chỉ là đau khổ mà thôi.
Tiếng chuông di động khẽ vang, Ran Mouri từ trong ký ức tỉnh lại, nàng nhìn thấy là một tin nhắn "Anh về muộn. Em ngủ trước, không cần đợi cửa".
Gió lạnh thổi qua thân thể, nàng không muốn ở bên ngoài nhiễm lạnh, xoa lấy cánh tay lạnh lẽo như băng, Ran Mouri chậm rãi đóng cửa rồi lên phòng.
Bước vào căn phòng rộng lớn, ấm áp truyền đến, cơ thể cũng không cảm thấy thoải mái, chỉ có cảm giác trống trãi ùn ùn kéo đến, cho đến khi an ổn nằm ở trên giường cũng không vơi đi một chút nào. Ran Mouri nhìn sang gối đầu trống không bên cạnh, nặng nề thở dài, chẳng qua thời gian gần đây cùng hắn ngủ trên giường lớn, vòng ôm ấm áp, nụ hôn kích tình nóng bỏng, thân thể giao hoà trầm luân yêu thương, mới như vậy không có liền tịch mịch, cô đơn. Sau này, phải làm sao?.
Bạn thấy sao?