Trái tim luật sư đập mạnh, đến tận sau khi rời khỏi phòng bao cuối cùng mới thở phào nhẹ nhõm, cảm giác còn sống được tìm trở về.
Ông ta đi theo Chu Dần Khôn lên phòng làm việc trên lầu, nuốt nước bọt lấy lại tinh thần, bám sát Chu Dần Khôn vì sợ anh sẽ quay lại hỏi cái gì đó.
Vào đến văn phòng, Chu Dần Khôn không cần mở lời, luật sư đã tự mình lấy trong cặp ra hợp đồng, giấy công chứng và các thủ tục khác ra đặt lên bàn: "Ngài Chu, mọi chuyện diễn ra rất suôn sẻ."
Lúc này, cánh cửa mở ra, luật sư vô thức nhìn lại, là A Diệu bước vào.
Ông ta quay lại nói tiếp: "Tôi còn tưởng phải mất đến mấy năm, nhưng không ngờ Ngài Chu chỉ trong ba tháng đã có thể xử lý xong. Cái kia, Chu Hạ Hạ thật sự không muốn gì, hoàn toàn chỉ cho đi."
A Diệu nhìn thấy Chu Dần Khôn châm thuốc chứ không nói gì.
Luật sư lặng lẽ liếc nhìn, cảm thấy có hơi lạ. Mọi chuyện suôn sẻ hơn họ tưởng tượng rất nhiều, nhưng Chu Dần Khôn thậm chí còn không có nổi một nụ cười trên mặt.
Có phải ông ta đã nói sai cái gì rồi không?
Ông ta nói lại: "Nhưng Ngài Chu lại nhân nghĩa, không chỉ lo chi phí sinh hoạt và du học cho cô Chu Hạ Hạ mà còn chịu chi phí viện dưỡng lão cho bà ngoại cô ấy, lại còn cho cô sống ở căn hộ gần trường, à tôi đã giao chìa khóa cho cô ấy rồi."
Vừa nói, luật sư vừa nhìn vào tài liệu giấy tờ trên bàn: "Với hợp đồng tố tụng chính thức, tiếp theo đội ngũ quản lý của công ty có thể được thay thế hoàn toàn. Tổng giá trị ngành công nghiệp xám của Chu Diệu Huy thực sự là một khối tài sản không thể tưởng tượng được!"
Nói xong, luật sư nhìn thấy Chu Dần Khôn nhìn ông ta chằm chằm.
Trong lòng run lên, lại nói sai rồi sao? Ông ta đã kể chi tiết lòng nhân từ và chính nghĩa của Chu Dần Khôn, cũng liệt kê sự giàu có anh có được mà không cần nỗ lực nhiều, nhưng tại sao trong mắt anh lại hiện rõ sự thiếu kiên nhẫn?
"Chúc, chúc mừng Ngài Chu—
"Xong chưa?" Chu Dần Khôn ngắt lời: "Nói xong rồi thì cầm tiền cút đi."
"Ồ, xong rồi!" Luật sư không dám nói thêm gì nữa, nhìn thấy A Diệu từ két sắt trong phòng lấy ra hai cọc đô la Mỹ, hai mắt chợt sáng lên, không cần đếm cũng biết chúng còn nhiều hơn rất nhiều so với phí thuê luật sư.
Một cọc tiền mặt dày cộm đặt vào tay ông ta, luật sư rối rít cảm ơn, vội vàng cất tiền vào cặp, sau đó nhìn Chu Dần Khôn một cái rồi lặng lẽ rời khỏi phòng.
Cánh cửa mở ra rồi đóng lại, A Diệu quay lại.
"Anh Khôn, có phải thứ anh muốn tìm vẫn chưa tìm được phải không?"
Ngoại trừ nguyên nhân này, A Diệu không nghĩ ra còn có nguyên nhân nào khác có thể khiến Chu Dần Khôn cảm thấy khó chịu. Hiện tại toàn bộ tài sản thừa kế của Chu Diệu Huy đã có trong tay, đúng như lời luật sư nói, giờ đây bọn họ có thể công khai tiếp quản công ty của Chu Diệu Huy mà không cần lo lắng về việc không tìm ra manh mối.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?