Vì bị treo ngược quá lâu, máu chảy ngược xuống khiến mặt Suchela sưng tấy, tím tái.
Hạ Hạ không biết chiếc trực thăng vừa bay đi đâu, nhưng có vết máu chảy ra từ quần áo của Suchela, để lộ ra những vết xước rõ ràng trên cánh tay và mắt cá chân.
Sắc mặt cô tái nhợt, không thể tin được nhìn cảnh tượng trước mắt, cổ họng đau rát, nghẹn ngào, cũng không nói nên lời. Khoảnh khắc tiếp theo, Hạ Hạ nhìn thấy khẩu súng trong tay cô lên đạn.
Cánh tay cô tê dại không còn cảm giác, cơ thể bị anh ôm chặt, trong mắt Hạ Hạ tràn đầy kinh hãi: "Không, đừng bắn!"
"Đoàng!"
Khi cô hét lên, một phát súng khác lại bắn ra.
Phát đạn này chính xác trúng vào sợi dây đang trói chân phải của Suchela, Hạ Hạ tận mắt chứng kiến sợi dây đứt ra, hiện tại Suchela chỉ treo lơ lửng ở chân trái. Cả người lắc lư dữ dội trong không trung, không biết nút thắt của sợi dây có chắc hay không, nếu rơi từ độ cao này xuống chắc chắn sẽ chết.
Hạ Hạ không dám nghĩ nữa, hai chân cô mềm nhũn, giọng nói yếu ớt: "Đừng bắn nữa, xin đừng bắn nữa!"
Người trong ngực run rẩy kịch liệt, người đàn ông quay đầu lại nhìn kỹ hơn. Quả thật là đang rất sợ. Nhưng... thì sao?
"Được." Chu Dần Khôn đáp lại, lấy khẩu súng từ trong tay cô ra: "Nghỉ ngơi đi."
A Diệu mang ghế đến, nhận lấy khẩu súng từ tay Chu Dần Khôn, đeo lại vào thắt lưng. Sau đó, hắn nhìn Hạ Hạ.
Hạ Hạ ngã ngồi trên đất, bắt gặp ánh mắt của A Diệu, cuối cùng cô cũng hiểu được câu nói "đừng cãi lại anh" là có ý gì.
Chị Tạp Na và chú Suchela đều vì cô mà chịu tổn thương.
Cô lại nhìn về phía Chu Dần Khôn, anh ngồi trên ghế nhàn nhã châm thuốc. Toàn bộ cánh tay phải của cô đều đang run rẩy, để giảm bớt cơn đau khô khốc trong cổ họng, Hạ Hạ khó khăn nuốt nước bọt, cô cố gắng khiến giọng nói bớt run rẩy.
"Chú út... tất cả đều là ý của cháu. Chị Tạp Na không biết chuyện thừa kế, cũng chính cháu đến tìm chú Suchela để nhờ chú ấy giúp đỡ. Xin đừng hành hạ chú ấy nữa."
Chu Dần Khôn phớt lờ cô.
Hạ Hạ rõ ràng biết mình đã phá hỏng chuyện của anh, mặc dù thứ cô giải quyết là thứ thuộc về cô. Nhưng Chu Dần Khôn không phải là người biết nói lý lẽ, huống chi là chỉ nghe vài câu giải thích, Hạ Hạ nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu: "Vậy thì chú phạt tôi, tra tấn tôi là được."
Người đàn ông cười nhạo: "Không phải đang làm đây sao?"
Thân thể Chu Hạ Hạ nhỏ nhắn cho nên không thể chịu nổi bất kỳ loại tra tấn nào, sợ chỉ mở miệng nói một câu cũng có thể lấy đi nửa cái mạng của cô, nhàm chán. Hơn nữa, hành hạ người khác mới thực sự là hành hạ cô.
Ví dụ, Tạp Na, người có mối quan hệ tốt với cô, Suchela, người đã bí mật giúp đỡ cô, và bà ngoại vẫn đang ở viện dưỡng lão.
Chu Dần Khôn giơ ngón tay ra hiệu cho Hạ Hạ nhìn lại.
Điều đầu tiên lọt vào tai cô là tiếng cánh quạt trực thăng ngày càng gần hơn. Hạ Hạ quay người lại, nhìn thấy chiếc trực thăng lao xuống, sau đó lao lên, người đang treo lơ lửng phía dưới trực thăng va mạnh vào bức tường ngoài của biệt thự, phía dưới lập tức vang lên tiếng kính vỡ.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?